CHƯƠNG 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
8
Bên phía công ty, từ khi tôi mang thai, Thẩm Úc đã cho tôi nghỉ dài hạn.
Tôi viết sẵn đơn từ chức, đặt chế độ gửi tự động. Nhân lúc anh đi làm, tôi chỉ mang theo vài bộ quần áo và mấy món trang sức rồi lặng lẽ rời đi.
Bố tôi thấy tôi về thì vui mừng khôn xiết, vội vàng hầm gà nấu vịt.
Nhưng vừa ngửi thấy mùi dầu mỡ, dạ dày tôi lập tức cuộn lên dữ dội.
Tôi còn tưởng đã tránh được ốm nghén, không ngờ đổi môi trường lại đột nhiên phát tác.
Bố tôi cuống cuồng đòi đưa tôi đến bệnh viện, tôi ấp úng kéo ông lại.
“Bố, con không phải đau bụng… là… là mang thai rồi.”
Mắt ông lập tức trợn tròn.
“Tiêu Tiêu, bố đúng là mong con lập gia đình, nhưng tiến độ này có phải nhanh quá không? Bố đứa bé đâu? Sao không cùng về?”
Tôi cúi đầu lau nước mắt: “Bị tai nạn xe… mất rồi.”
Bố tôi luống cuống lau nước mắt cho tôi.
“Đừng khóc đừng khóc… vậy bên thông gia…”
Tôi cắn răng: “Chết hết rồi.”
Bố tôi đỏ mắt ôm tôi vào lòng.
“Không sao, có bố ở đây! Hai bố con mình vẫn nuôi con tốt được.”
Tôi tựa vào vai ông, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Sau khi đi khám thai về, bố tôi liền lôi kính lão ra, ngày nào cũng cầm điện thoại học nấu món ăn cho phụ nữ mang thai.
Vừa về đến nhà, tôi đã chặn toàn bộ phương thức liên lạc của Thẩm Úc.
Chu Dao nói với tôi rằng anh như phát điên tìm tôi khắp nơi, thậm chí treo thưởng năm triệu tệ để tìm tung tích tôi.
“Tao là loại người thấy tiền quên nghĩa sao?”
Cô ấy tức tối nói trong điện thoại.
“Tao chỉ rung động đúng mười giây! Sau đó chửi cho hắn một trận rồi!”
Nửa đêm, một số lạ cố chấp gọi liên tục.
Vừa bắt máy đã nghe giọng khàn khàn của Thẩm Úc.
“Hứa Tiêu! Em rốt cuộc đang ở đâu?”
Trong nền âm thanh mơ hồ vang lên giọng Bạch Nhạc Quang khuyên can.
“Đừng uống nữa…”
Anh ta lại còn gọi cho tôi ngay trước mặt người yêu hiện tại?
Tôi hít sâu một hơi.
“Chúng ta chỉ là quan hệ thuê mướn thôi, không phải sao?”
Anh cười lạnh.
“Thuê mướn? Có ông chủ nào tắm rửa nấu cơm cho nhân viên, còn tự tay mặc quần áo cho họ không? Tôi thiếu điều quỳ xuống buộc dây giày cho em rồi!”
“Em đau bụng kinh cả đêm không ngủ được, ai xoa bụng cho em đến sáng rồi lại dậy nấu nước đường đỏ?”
“Em nói muốn ăn sầu riêng, dù tôi thấy như ăn phân, chẳng phải vẫn ngồi ăn cùng em sao?”
“Bây giờ em nói đi là đi, coi tôi như đồ dùng thử à?”
“Đều là chuyện quá khứ rồi…”
Tôi khẽ nói.
“Quá khứ? Tôi không qua được! Em mau quay về cho tôi!”
Tôi đang định cúp máy thì anh đột nhiên gọi lại.
“Đợi đã! Đứa bé… đứa bé thế nào rồi?”
Quả nhiên, anh chỉ quan tâm đến điều đó.
Tôi nhắm mắt lại: “Phá rồi.”
Bên kia điện thoại vang lên tiếng đồ vật vỡ tung, cùng với tiếng gào của Bạch Nhạc Quang.
“Họ Thẩm kia! Cậu vừa đập vỡ cái điện thoại mới của tôi đấy!”
9
Ốm nghén cuối cùng cũng giảm bớt vào tháng thứ tư.
Một hôm đang lướt tin tức, tôi vô tình bấm vào livestream buổi ra mắt sản phẩm mới của Thẩm Úc.
Bên cạnh anh là người đại diện thương hiệu — nữ minh tinh nổi tiếng Cố Vân Thư.
Phóng viên trêu:
“Nghe nói Thẩm tổng vẫn còn độc thân, không biết Cố tiểu thư có phải hình mẫu lý tưởng của anh không?”
Cố Vân Thư đỏ mặt:
“Tôi nào xứng với Thẩm tổng… nhưng đúng là anh ấy là hình mẫu lý tưởng của tôi.”
Thẩm Úc mặt không cảm xúc tiếp lời:
“Cô biết vậy là tốt.”
Không khí tại hiện trường lập tức có chút cứng lại.
Không lâu sau, một đoạn video bóc phốt leo thẳng lên top tìm kiếm.
【Làm dâu nhà hào môn thật khó! Cố Vân Thư nghi bị ép bỏ mẹ giữ con!】
Trong video, Thẩm Úc nhanh chóng bước vào bệnh viện. Một lúc sau, Cố Vân Thư cũng xuất hiện kín đáo, cư dân mạng tinh mắt nhận ra đó là khu sản phụ khoa.
Miệng tôi bỗng đắng chát.
Cho nên…
Tôi vừa phá thai xong, anh đã tìm người khác mang thai?
Ngay sau đó, Cố Vân Thư đăng một dòng Weibo đầy ẩn ý:
【Tôi vẫn ổn.】
Khu bình luận lập tức bùng nổ, fan bênh vực cô.
【Có tiền thì được phép chơi đùa tình cảm à?】
【Trước đây chị Vân Thư nói không muốn sinh con, giờ lại sẵn sàng sinh cho anh ta, thế mà không phải chân ái sao?】
【Tên họ Thẩm kia phải chịu trách nhiệm!】
…
Trong hàng loạt lời mắng chửi, một bình luận được đẩy lên cao:
【Hay là hiểu lầm? Lần trước ở buổi đấu giá, Thẩm tổng đã bỏ ra năm trăm triệu mua chiếc nhẫn cổ, nghe nói là để cầu hôn.】
Kèm theo ảnh một chiếc nhẫn đá quý.
Hô hấp của tôi khựng lại.
Chiếc này rõ ràng chính là chiếc nhẫn Thẩm Úc từng tiện tay đưa tôi, nói đeo chơi cho vui.
Sau đó vì sợ lúc mang thai bị phù tay nên tôi mới tháo ra cất vào ngăn kéo.
Tôi run run lấy chiếc nhẫn ra so sánh với bức ảnh.
Không sai một chút nào.
Cho nên…
Chiếc nhẫn anh nói là món đồ nhỏ kia… thật sự trị giá năm trăm triệu?
…
Cơn bão dư luận đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Thẩm Úc thậm chí không để từ khóa nóng tồn tại qua đêm, trực tiếp mở livestream giải thích.
“Cố Vân Thư? Ai? Không quen.”
“Cô ta đi khám sản khoa hay khám não thì liên quan gì đến tôi?”
“Tôi đến bệnh viện thăm anh em tôi, có vấn đề à?”
“Ngoài ra, tôi đúng là chưa kết hôn, nhưng có vị hôn thê, không được sao?”
“Hiện giờ tôi chọc cô ấy giận rồi, mọi người có thể giúp tôi khuyên cô ấy quay về không?”
Livestream vừa kết thúc, tin nhắn của Chu Dao lập tức hiện ra.
【Tiêu Tiêu! Vị hôn thê anh ta nói… không phải là mày chứ?!】
Quả nhiên, ngay sau đó toàn mạng bắt đầu chiến dịch tìm vị hôn thê của Thẩm tổng.
10
Tôi nhìn màn hình đầy thông báo, trong lòng ngổn ngang.
【Nhưng đứa bé của anh ta và Bạch Nhạc Quang thì giải thích thế nào?】
Chu Dao:
【Phi! Suýt nữa bị tên tra nam đó lừa rồi! Lên mạng giả vờ si tình cái gì!】
Đang rối bời thì bố tôi dìu một người phụ nữ ăn mặc giản dị bước vào nhà.
“Tiêu Tiêu, mau lại giúp bố! Dì Tô này bị trẹo chân, ngã ngay trước cửa nhà mình.”
Tôi lén kéo bố lại: “Có khi nào bà ấy giả vờ ăn vạ không?”
“Không đến mức đó đâu? Nhà mình có gì đáng để người ta nhắm tới?”
Lúc này, dì Tô khẽ rên một tiếng rất đúng lúc.
“Ôi đau quá… số tôi khổ quá, vất vả nuôi con trai khôn lớn, vậy mà nó lại đuổi tôi ra khỏi nhà…”
Bố tôi nhỏ giọng bổ sung:
“Ổ bánh mì bố mới mua cho con, bà ấy đói quá ăn hết trong mấy miếng, nói là lang thang bên ngoài ba ngày rồi.”
Nhìn đôi mắt đỏ hoe của bà ấy, lòng tôi không khỏi mềm lại.
Thật đáng thương…
Tôi còn đang do dự có nên báo cảnh sát không thì Tô Hà bỗng chú ý đến bụng tôi đã nhô lên.
Ánh mắt bà ấy lập tức sáng rực.
“Ôi trời! Con gái có tin vui rồi à? Tôi từng làm bảo mẫu chăm mẹ và bé suốt mười năm, kinh nghiệm đầy mình!”
Bà nhiệt tình nắm lấy tay tôi.
“Hay là để tôi ở lại giúp đi? Tôi không cần tiền công, chỉ cần ăn ở là được!”
Bố tôi vốn đang lo mình chăm sóc tôi không chu đáo. Nghe vậy lập tức quyết định.
“Thế sao được, tiền công vẫn phải trả! Một tháng một vạn, tôi đã chuẩn bị sẵn quỹ sinh con cho Tiêu Tiêu rồi.”
Thế là Tô Hà ở lại nhà tôi.
Bà đúng là rất chuyên nghiệp.
Ngày nào cũng thay đổi món ăn dinh dưỡng cho phụ nữ mang thai. Khi đi khám thai cùng tôi, bà còn hỏi bác sĩ kỹ hơn cả tôi. Thậm chí ban đêm tôi dậy đi vệ sinh nhiều lần, bà cũng bật sẵn đèn trước.
Nhưng lâu dần, tôi cứ thấy có gì đó không ổn.
Khi bụng bầu ngày càng rõ, lời đồn trong khu xóm cũng bắt đầu lan ra.
Mấy bà lắm chuyện sau lưng nói tôi bị chơi chán rồi vứt bỏ, còn mắng đứa bé là con hoang.
Bố tôi tức đến mức huyết áp tăng vọt. Nhưng Tô Hà lại trực tiếp xách dao phay lao ra ngoài.
Bà đứng trước cửa mấy nhà đó chém “cạch cạch” hai nhát vào thớt, chống nạnh chửi ầm lên.
“Bệnh đỏ mắt chưa chữa xong à? Có bản lĩnh thì nói trước mặt đi! Tiêu Tiêu nhà chúng tôi quang minh chính đại!”
“Bố đứa bé đang ở ngoài kiếm tiền lớn đấy! Đợi nó về xem các người có quỳ xuống xin lỗi không!”
“Trương Phượng Lai! Con trai bà nhảy múa cột trong quán bar, sao bà không nói?”
“Nhà họ Từ kia! Cháu nội bà với con trai bà nhìn chẳng giống nhau chút nào. Nghe nói dạo trước còn đi xét nghiệm ADN, có dám đem kết quả ra khoe không?!”
Bà chửi càng lúc càng hăng. Những hàng xóm lúc nãy còn hung hăng lập tức im bặt.
Sau trận “xả hỏa lực” đó, cả tòa nhà im phăng phắc, nhà nào cũng đóng kín cửa.
Tô Hà khải hoàn trở về. Bố tôi đứng bên cạnh nhìn đến trợn mắt, ánh mắt đầy vẻ khâm phục.
Đêm khuya, tôi dậy đi vệ sinh thì thấy đèn bếp vẫn sáng.
Tô Hà đang hạ giọng gọi điện thoại.
“Đám nhiều chuyện đó tôi chửi cho câm hết rồi! Vợ mình còn không chăm nổi, còn dám đến nhờ tôi giúp?”
“Đáng đời cậu không đuổi lại được vợ! Nếu con dâu và cháu của tôi rụng một sợi tóc, tôi về lột da cậu!”
“Đồ vô dụng! Tự nghĩ xem mình sai ở đâu đi!”
“À đúng rồi, sáng mai Tiêu Tiêu muốn ăn cháo trứng bắc thảo thịt nạc, tôi muốn há cảo tôm, nhớ mua thêm bánh hấp của Đường Lâu. Còn phần cho bố vợ cậu thì tự lo đi.”
…
Con dâu?
Bà đang nói ai?
Là tôi sao?