Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi thì thầm bày tỏ sự bất mãn của mình. Anh coi như không nghe thấy. Nhưng chân tôi đã bắt đầu tê rần, mà vị nhân viên kia dường như vẫn chưa có ý định kết thúc.
Bất lực, sau khi chuẩn bị tâm lý mất nửa phút. Tôi từ từ đưa tay lên, luồn vào bên dưới ống quần của Tống Ngạn Thần. Đầu ngón tay khẽ gãi nhẹ vào bắp chân anh.
Hơi thở của người đàn ông rõ ràng trầm xuống, anh cúi mắt. Bốn mắt nhìn nhau, trong mắt Tống Ngạn Thần hiện rõ vẻ d.ụ.c vọng.
Khi tôi cảm nhận được bầu không khí nguy hiểm, Tống Ngạn Thần đã ấn c.h.ặ.t t.a.y tôi, không cho tôi rút lại.
“Trưởng phòng Triệu.” Anh ngẩng đầu, thông báo ngắn gọn. “Để phương án lại đó, cậu ra ngoài trước đi.”
Sau khi trưởng phòng Triệu ngơ ngác đi ra và đóng cửa lại, tôi liền bị Tống Ngạn Thần lôi ra bế bổng lên.
“Em sờ loạn cái gì thế?” Anh tét nhẹ vào m.ô.n.g tôi như một hình phạt.
Tôi hùng hồn tố cáo. “Tại chân em bị tê rồi, thế mà anh cứ mãi không chịu cho anh ta ra ngoài.”
Hôm nay tôi mặc một chiếc váy ngắn trên đầu gối. Ánh mắt Tống Ngạn Thần nhìn chằm chằm vào đôi chân tôi không chút che giấu.
“Tê rồi à?”
Tôi hoàn toàn không nhận ra giọng nói của anh đã khàn đặc lại, gật gật đầu. Giây tiếp theo, bàn tay người đàn ông đã đặt lên chân tôi.
“Để anh bóp cho em nhé?”
Tống Ngạn Thần không cho tôi thời gian suy nghĩ, trực tiếp bế tôi ngồi lên bàn làm việc trước mặt anh.
Trong lúc hoảng loạn, giày của tôi bị đá văng ra, chân giẫm lên đầu gối anh.
“Anh ơi, em cũng thấy đỡ tê hơn nhiều rồi…”
Tư thế này kỳ cục quá rồi. Tôi vừa định tụt xuống thì bị anh giữ chặt eo.
“Đừng động đậy, để anh xem chỗ nào bị tê.”
Anh vẫn luôn nhìn chăm chú vào mắt tôi, nhưng tay lại nắm lấy cổ chân tôi. Tiếp đó, bàn tay anh vuốt dần lên trên.
Cuối cùng dừng lại ở vị trí phía trên đầu gối một chút.
“Ninh Ninh, em biết anh muốn làm gì không?”
Giọng điệu của anh dịu dàng đến mức chẳng hề ăn nhập với bầu không khí lúc này. Đầu ngón tay không tiến thêm nữa mà chỉ xoa nhẹ tại chỗ.
Có lẽ là tôi biết…
“Có sợ không?” Giọng anh rất nhẹ, giống như đang hỏi một chuyện vô cùng bình thường.
Hai tay tôi chống ra sau bàn làm việc, hoang mang nhìn xuống anh.
“Đừng sợ, Ninh Ninh.” Anh mỉm cười đưa ra quyết định thay tôi. Tống Ngạn Thần vẫn chưa thỏa mãn. Một tay anh tháo cà vạt ra.
“Phòng làm việc không cách âm đâu, em có muốn để người khác nghe thấy không?”
Tôi lập tức lắc đầu. Tống Ngạn Thần nở một nụ cười hài lòng. Sau đó anh bắt tôi c.ắ.n lấy chiếc cà vạt đó.
“Không được nhả ra đâu đấy, biết chưa?”
Anh khẽ cọ mặt vào má tôi, rồi lướt ngón tay xuống nắm lấy tay tôi, mười ngón tay đan chặt.
Giây phút ấy, tôi thấy người ta nói Tống Ngạn Thần là kẻ biến thái quả không sai chút nào.
Bởi vì so với bản thân mình, anh dường như còn say mê việc thao túng cảm xúc của tôi hơn.
—
Thú nhận với cậu mợ là một quá trình vô cùng gian nan. Tống Ngạn Thần chủ động đưa tôi đến nhà cậu.
Tôi chủ động nắm lấy tay Tống Ngạn Thần, lúc mợ vừa bước ra đón, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để nói ra những lời đã nhẩm đi nhẩm lại cả ngày nay.
“Mợ ơi, con và anh Tống…”
“Ôi dào, Ninh Ninh à, cháu bao nhiêu tuổi rồi mà còn bắt anh dắt tay thế này.”
Mợ “pạch” một cái gạt tay hai đứa tôi ra.
“Cái thói này phải sửa ngay đi nhé. Lỡ như bạn gái của anh cháu nhìn thấy, cô ấy mà nghĩ hai đứa không phải anh em ruột thì sẽ không vui đâu.”
“Mau vào nhà đi, vào nhà nhanh lên.”
Không để tôi kịp nói câu nào, mợ đã đẩy cả hai chúng tôi vào phòng khách.
Trong phòng khách có một chàng trai mà tôi chưa từng gặp qua đang ngồi đó.
Mợ nở một nụ cười đầy ẩn ý với tôi.
“Thấy sao, đẹp trai đúng không? Con nhà hàng xóm đấy, mợ phải năn nỉ mãi cậu ta mới chịu sang đây, nhớ nắm bắt cơ hội đấy nhé!”
Tôi: “…”
Tôi chột dạ quay đầu lại, người đàn ông vừa cởi bỏ áo khoác đang mỉm cười nhìn tôi.
Chỉ là không khí xung quanh anh dường như đang đột ngột giảm xuống âm độ.
Tôi chào hỏi anh ta vài câu xã giao rồi cũng không nói gì thêm.
Anh ta cũng vậy, có vẻ không mặn mà gì với tôi cho lắm.
Ngược lại… anh ta lại tỏ ra vô cùng hứng thú với Tống Ngạn Thần đang đứng cạnh tôi.
“Trông anh có vẻ lớn tuổi hơn tôi, tôi gọi anh là anh chắc không vấn đề gì chứ?”
Anh ta đi vòng qua tôi, ngồi xuống phía bên kia của Tống Ngạn Thần.
Đôi mắt anh ta sáng rực lên khi nhìn Tống Ngạn Thần.
…Ủa, gì vậy trời? Chuyện gì đang xảy ra thế này?
Tống Ngạn Thần vẫn giữ phép lịch sự tối thiểu, nhưng trả lời vô cùng hời hợt.
Anh ta cũng chẳng hề bận tâm.
“Anh ơi, mùa đông mà đi tắm suối nước nóng thì còn gì bằng. Gần đây có một khu biệt thự suối nước nóng khá ổn, hay là mình đi cùng nhau đi?”
??????
Cảm giác nguy hiểm lập tức bủa vây lấy tôi. Tôi nhìn chằm chằm vào “con yêu tinh nam” này bằng ánh mắt đầy thù địch. Tống Ngạn Thần xử lý tình huống này vô cùng chuyên nghiệp.