Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
15
Bộ sườn xám mà tôi thiết kế đã gặt hái được thành công lớn tại triển lãm.
Không lâu sau, một công ty may mặc nổi tiếng đã liên hệ với tôi và yêu cầu hợp tác.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định định cư ở Thượng Hải.
Tôi giao cửa hàng ở Bắc Kinh cho công ty của Tống Thi với tư cách quản lý, sau đó dựa vào mạng lưới quan hệ phu nhân nhà họ Lục, thành công mở chuỗi cửa hàng sườn xám tên là “Nguyễn Hương” ở Thượng Hải.
Cửa hàng không lớn nên tôi dự định sẽ dành thời gian từng bước một.
Mà từ sau khi kết hôn, Lục Ngạn Nhan giống như thay đổi thành người khác.
Đường đường là quý công t.ử, con của một cao thủ uy nghiêm lại không về Bắc Kinh mà ở lại Thượng Hải với tôi, một nhân vật nhỏ. Vả lại ba ngày hai bữa lại chạy tới nằm ì trong cửa hàng của tôi.
Tôi vẽ bản thiết kế, hắn ở một bên đưa ra lời khuyên cho tôi.
Lời khuyên đưa ra cũng rất chuyên nghiệp.
Khi khách đến, hắn dùng giọng Bắc Kinh độc đáo của mình để dỗ dành đám đông xung quanh.
Có người nhận ra hắn là con trai út của Lục lão gia t.ử, dù sao khí chất của Lục Ngạn Nhan quá mức xuất chúng, lại thường xuyên xuất hiện trên ti vi.
Nhưng những người đó nhìn cửa hàng chật hẹp của tôi, lại cảm thấy không thể nào.
Quý công t.ử Bắc Kinh sao lại hạ thấp địa vị đến loại địa phương bình thường này g.i.ế.c thời gian?
Thời gian dài, tôi ngược lại cũng quen với sự tồn tại của hắn.
Có lần trời mưa, khách đến ít, tôi nhìn hắn khí thế bừng bừng nghiên cứu vải áo và trong một sự bốc đồng hiếm có, tôi hỏi hắn:
“Anh thật sự không thích những tiểu thư thế gia xinh đẹp kia sao?”
“Không phải bởi vì từ nhỏ anh đã bị Tứ Thư Ngũ Kinh* ảnh hưởng, muốn tìm cái gì khác biệt để chọc giận gia đình mình chứ?”
(Tứ Thư (四書 Sì shū) là bốn tác phẩm kinh điển của Nho học Trung Hoa, được Chu Hy thời nhà Tống lựa chọn. Chúng bao gồm:
1.Đại Học (大學 Dà Xué)
2.Trung Dung (中庸 Zhōng Yóng)
3.Luận Ngữ (論語 Lùn Yǔ)
4.Mạnh T.ử (孟子 Mèng Zǐ)
Thông thường người ta hay nói là: Tứ Thư Ngũ Kinh, với Ngũ Kinh gồm 5 tác phẩm Kinh thi, Kinh thư, Kinh lễ, Kinh dịch, Kinh Xuân Thu. Các sách này còn là những tác phẩm văn chương cổ điển của Trung Quốc.)
Nghe vậy, động tác trên tay hắn dừng lại, mí mắt mỏng khẽ nâng nhìn tôi một cái:
“Không thích.”
Tôi nhíu mày.
Lại thấy hắn buông quần áo xuống, chân dài bước tới trước mặt tôi, một tay ôm eo tôi, ngón tay vô tình khẽ vân vê cúc áo.
Giọng Lục Ngạn Nhan khàn khàn, hắn không ngừng hôn lên má tôi.
Nhìn kỹ, đôi mắt của người đàn ông dường như đang sáng lên như những con sói đói đang vồ lấy con mồi.
Tôi thấy không ổn, liền vội vàng từ trong lòng hắn đẩy ra.
Thuận tay cầm lấy chiếc quạt tai mèo chắn trước người, ngăn khoảng cách giữa hai bên.
“Để ý hành động chút, Lục Ngạn Nhan.”
Nhìn bộ dáng cảnh giác của tôi, mắt thường có thể thấy được Lục Ngạn Nhan lộ rõ vẻ mất mát, hắn thở dài, tự mình khom lưng ngồi ở trên ghế thấp.
Hắn chống khuỷu tay lên đầu gối và dùng tay ôm cằm, cuộn người thành quả bóng, vẻ mặt có chút ủy khuất.
Tất nhiên, đã bị lừa vô số lần, tôi sẽ không bao giờ trở thành con mồi của con cáo già này nữa.
Hắn còn muốn nói gì đó.
Tuy nhiên, trong tầm nhìn ngoài cửa kính trong suốt có một bóng người nhẹ nhàng đi qua.
Chuông gió cảm nhận được sự tồn tại của gió, tiếng vang thanh túy tuyệt vời quanh quẩn bên tai.
Tôi lập tức đứng thẳng người, dịu dàng nói một câu “Chào mừng quý khách đến với Nguyễn Hương”.
Nhưng khi nhìn thấy người tới, tôi kinh ngạc mở to hai mắt.
Cô gái có bộ dáng ngoan ngoãn ngày nào giờ đã cắt phăng mái tóc dài ngang lưng, tóc ngắn ngổ ngáo xõa tung, mặc áo khoác da và quần da che đi vóc dáng xinh đẹp.
Tống thi giơ 2 ngón tay lên và chào tôi một cách nhiệt tình.
“Đã lâu không gặp, Nguyễn Nguyễn.”
Ngay sau đó, cô ấy lao tới và ôm tôi thật c.h.ặ.t.
16
Lục Ngạn Nhan để lại không gian cho chúng tôi.
Ngay khi Tống Thi nhìn thấy tôi, cô ấy dường như có vô số điều muốn nói.
Nửa năm qua mặc dù chúng tôi vẫn duy trì liên lạc, nhưng không liên tục.
Điều duy nhất tôi biết rõ ràng là cô ấy đã nói rõ với gia đình rằng, cô ấy không còn muốn trở thành một tiểu thư thế gia bị ràng buộc bởi đủ loại quy tắc, nên cô ấy đã xin đi du lịch khắp thế giới.
Trong khi trò chuyện, chủ đề lại xoay quanh Lục Cận Triết.
Không phải tôi không nghe nói chuyện Lục Cận Triết đào hôn, chỉ có điều ở kinh thành tôi không có bạn bè, Lục Ngạn Nhan và Tống Thi không nói, tôi cũng lười để ý.
Nỗi buồn trên mặt Tống Thi thoáng một cái mà qua.
Dù nói thế nào thì đó cũng là mối tình đầu của cô ấy, nếu nói không buồn thì đó là nói dối.
Nhưng cô ấy vẫn chọn nói với tôi:
“Từ sau khi cô rời khỏi kinh thành, Lục Cận Triệt giống như phát điên.”
“Hắn dùng mọi mối quan hệ để tìm cô khắp nơi.”
“Ngày cưới của tôi, hắn đã bỏ mặc tôi trên t.h.ả.m đỏ trước sự chứng kiến của bao người. Trước mặt tất cả quan khách, hắn đã khóc và hét lên rằng muốn tìm một người yêu tên là”Nguyễn Nguyễn”.”
“Tôi chưa bao giờ thấy một Lục Cận Triệt như vậy.”
“Con người luôn cao thượng và kiêu ngạo trong lòng tôi dường như đã biến mất.”
“Nguyễn Nguyễn, nói thật, khi đó tôi có chút ghét cô.”
Tôi ngượng ngùng sờ mũi.
Cũng may Tống Thi không làm khó tôi, cô cười cười nói tiếp:
“Nhưng sau đó tôi nghĩ thông suốt, Lục Cận Triệt là Lục Cận Triệt, tôi là tôi, tôi ưu tú như vậy, mất đi tôi, là tổn thất lớn của hắn.”
“Đúng như lời cô nói.”
“Tôi cũng không phải không sống nổi nếu không có đàn ông.”
Vì thế ngay đêm hôm đó, Tống Thi liền thu dọn toàn bộ hành lý, sau khi trình bày xong suy nghĩ của mình với cha mẹ, cô một mình bắt đầu hành trình đi nước ngoài.
“Bây giờ, tôi cũng đã gặp được tình yêu đích thực của đời mình.” Khuôn mặt của Tống Thi rất ngọt ngào, đôi mắt to tròn lấp lánh như những vì sao.
“Chẳng bao lâu nữa, chúng tôi sẽ kết hôn!”
Cô ấy nắm lấy cánh tay tôi lắc lắc, vẻ mặt nũng nịu:
“Nguyễn Nguyễn, đến lúc đó tôi muốn mặc sườn xám do cô tự tay may.”
“Tôi muốn trở thành cô dâu xinh đẹp nhất.”
“Lúc đó cô đã đáp ứng với tôi rồi.”
Tôi trịnh trọng gật đầu.