CHƯƠNG 1

Cập nhật lúc: 21-12-2025
Lượt xem: 70

Mẹ chồng tôi không tin vào y học cổ truyền, mà cho rằng bệnh nặng phải dùng phương t.h.u.ố.c dân gian mới trị được.

Ba chồng tôi bị viêm ruột, mẹ chồng nhất quyết bắt ông nhét tỏi vào hậu môn.

Tôi cố gắng ngăn cản, rồi đưa ba chồng đi bệnh viện khám.

Sau khi ba chồng khỏi bệnh, ông lại cùng mẹ chồng quay ra trách móc tôi hoang phí, nói tôi tiêu tiền như phá.

“Tiểu Đình đúng là không biết cách sống. Mấy tép tỏi là trị được rồi, còn cố tình tốn hơn ba nghìn, vào viện làm gì?”

Chồng tôi bị nổi mề đay, mẹ chồng lại muốn đút cho anh ấy ăn phân heo nái.

Tôi mua t.h.u.ố.c mỡ chống dị ứng cho chồng, sau đó mề đay của anh lặn hết. Kết quả, anh lại cùng mẹ chồng mắng tôi hoang phí.

Sau này, con gái tôi bị dị ứng với xoài.

Mẹ chồng cứ khăng khăng nói là do cơ địa cháu yếu, phải ăn nhiều xoài thì cơ thể mới hồi phục được.

Mẹ chồng lén cho nước xoài vào sữa, đút cho con gái tôi uống.

Vì dị ứng, con bé bị suy hô hấp mà c.h.ế.t ngạt ngay trước mắt tôi.

Tôi đau đớn đến tột cùng, ôm xác con gái nhảy lầu tự tử.

Mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại đúng ngày mẹ chồng muốn đút tỏi cho ba chồng.

Lần nàytôi mỉm cười.

“Mẹ nói đúng, viêm ruột chỉ là bệnh vặt thôi.

Dùng hai tép tỏi, vừa khử trùng vừa cầm tiêu chảy! Làm người phải tiết kiệm, tuyệt đối không được tiêu xài phung phí.”

Tôi thật muốn xem, nếu tôi không ngăn cản, những phương t.h.u.ố.c dân gian của mẹ chồng rốt cuộc  chữa được bệnh hay không?

“Ôi trời ơi, đau c.h.ế.t mất!

Ra nhanh đitôi nhịn không nổi nữa rồi!”

Ba chồng tôi đứng trước cửa nhà vệ sinh, đập cửa thình thịch.

Nghe tiếng ông, toàn thân tôi chấn động.

Tôi thực sự đã trọng sinh rồi!

Kiếp trước, cũng là ngày này.

Vì mẹ chồng ham rẻ, mua một thùng cua lông ôi thiu.

Ba chồng thèm ăn, mặc kệ mùi thối, ăn sạch cả thùng cua, kết quả là bị viêm dạ dày cấp tính, chỉ trong một ngày đã đi ngoài hơn hai chục lần.

Đến hơn 12 giờ đêm, ba chồng đã tiêu chảy đến mức mất nước hoàn toàn.

Môi ông trắng bệch, trán đổ mồ hôi lạnh.

Lúc đó, tôi còn đang trong kỳ cho con bú, người cũng rất yếu.

Nhưng tôi thương ông, nhất quyết đòi đưa ông đi bệnh viện.

Mẹ chồng thì bí mật vào bếp, mang ra một nắm tỏi.

“Ôi dào! Viêm ruột cấp tính thì đã sao, chỉ là bệnh vặt thôi.

Tôi biết một bài t.h.u.ố.c dân gian ở nông thôn! Chỉ cần nhét vài tép tỏi vào là xong.

Phương pháp này, thử trăm lần đều hiệu quả.”

Tôi hiểu mẹ chồng mình.

Bà ấy xuất thân từ nông thôn, sống tiết kiệm quen rồi. Hơn 50 tuổi chưa từng đến bệnh viện lần nào.

Theo lời bà thì:

“Bệnh viện toàn là lừa đảo. Số mệnh con người là do trời định. Nếu bệnh nặng thì cứ ngoan ngoãn chờ c.h.ế.t ở nhà.

Nếu chỉ là bệnh nhẹ, ráng chịu thì cũng tự khỏi.”

Đêm đó, tôi kiên quyết ngăn cản mẹ chồng.

Lập tức gọi xe, đưa ba chồng đến bệnh viện.

Bác sĩ ở bệnh viện bảo, may mà đưa đến kịp thời.

Ba chồng tôi tuổi cao, nếu còn tiếp tục tiêu chảy như vậy thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Do điều trị kịp lúc, ông chỉ cần truyền nước ba ngày, uống thêm t.h.u.ố.c trị viêm ruột là xuất viện được.

Không ngờ, sau khi xuất viện, ba chồng lại trở mặt.

Ông cầm tờ hóa đơn viện phí, chỉ vào mặt tôi mà mắng té tát.

“Tiểu Đình àkhông phải tôi nói cô, cô đúng là không biết sống.

Lúc đầu cứ nghe mẹ cô là được rồi. Nhét vài tép tỏi là khỏi ngay.

Nhìn xem bây giờ, bị bệnh viện chặt c.h.é.m hơn ba nghìn đồng.

Tiểu Vĩ vất vả kiếm tiền biết bao nhiêu, giờ bị cô phá cho tan nát!”

Nghĩ lại tất cả những chuyện đã xảy ra kiếp trướctôi không khỏi toát mồ hôi lạnh.

Lúc này, ba chồng vẫn đang đập cửa nhà vệ sinh điên cuồng.

“Con mẹ nó, bà ra mau!

Tôi nhịn không nổi nữa rồi!

Tất cả tại bà, mua mấy con cua thối, hại c.h.ế.t tôi rồi đây này!”

Đúng lúc đó, mẹ chồng từ nhà vệ sinh chậm rãi bước ravừa buộc lại dây quần vừa lèm bèm.

“Ôi dào! Ai bảo ông ham ăn?

Tôi mua cua cho con dâu bồi bổ cơ thể, mà ông ăn hết luôn.”

Mẹ chồng vừa nói thờ ơ, ba chồng thì chẳng buồn nghe.

Ông lao ngay vào nhà vệ sinh.

Sau đó là tiếng ầm ầm như pháo nổ vang lên từ trong toilet.

Cho đến khi mùi thối nồng nặc tràn khắp phòng.

Lúc nàytôi mới chắc chắn – mình thật sự trọng sinh rồi!

Tôi nhìn đồng hồ, đã hơn 11 giờ đêm.

Con gái tôi – Viên Viên – đang ngủ say bên cạnh tôi.

Lúc này con bé chưa đầy một tuổi, nó là điểm yếu nhất của tôi.

Kiếp trước, nếu không phải vì bà già đó cho nước xoài vào bình sữa của Viên Viên,

Thì mẹ con tôi đâu phải gặp kết cục t.h.ả.m khốc đến thế?

Sống lại một lần nữa, tôi nhẹ nhàng vuốt ve gò má con, âm thầm thề rằng:

Những mối thù cần trả, tôi nhất định sẽ trả.

Gia đình như một đống phân sống thế này, kiếp này cũng nên tự mình nếm thử phương t.h.u.ố.c “c.h.ế.t người” của mẹ chồng đi.

Quả nhiên, trong nhà vệ sinh, ba chồng tôi nổ tung như lũ quét.

Lúc này mẹ chồng lại lặng lẽ đi vào bếp.

Không lâu sau, từ nhà bếp vang lên tiếng giã tỏi.

Khoảng mười mấy phút sau, ba chồng tôi từ toilet bước ra.

Ngay sau đó, tôi nghe tiếng mẹ chồng oang oang vang lên trong phòng khách.

“Ông già àtôi nói cho ông biết, ông bị viêm dạ dày cấp tính đấy.

Cái ruột của ông y như ruột ch.ó vậykhông giữ nổi tí dầu, ăn đồ tốt là đau bụng.