Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Anh vừa đáp xuống Milan. Trên máy bay hơn chục tiếng mà phấn khích đến mức không ngủ được chút nào. Thật không thể tin nổi là em thực sự đã lấy anh rồi.”
Giọng điệu anh ấy bỗng trở nên dịu dàng:
“Vợ à, anh bắt đầu nhớ em rồi đấy, em có nhớ anh không?”
Vợ?
Cách gọi này khiến tôi bừng tỉnh.
Lúc này tôi mới chợt nhớ, ngày hôm qua trong cơn tức giận, tôi đã đi đăng ký kết hôn với Lục Thâm.
“Vợ ơi? Sao em không nói gì vậy? Em… có phải em hối hận rồi không?”
Giọng anh ấy đầy uất ức và tủi thân.
“Không đâu.” – Tôi nhẹ nhàng đáp.
Tôi và Lục Thâm lớn lên bên nhau, dù không chắc anh ấy có thật sự yêu tôi hay không, nhưng ít nhất tôi hiểu rõ con người anh ấy.
Nhà họ Lục cũng môn đăng hộ đối, là một lựa chọn hôn nhân rất phù hợp.
Đầu dây bên kia rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, rồi hào hứng trở lại:
“Ngày mai anh sẽ về ngay! Chúng ta đi chọn nhẫn cưới nhé! Dù đăng ký vội vàng, nhưng cầu hôn, lễ cưới… những nghi thức quan trọng này nhất định không được thiếu!”
“Em chỉ cần yên tâm làm cô dâu đẹp nhất, mọi việc còn lại cứ để anh lo.”
Tôi không nhịn được bật cười, đồng ý với sắp xếp của anh ấy.
Đó chính là Lục Thâm.
Bên cạnh anh ấy, tôi luôn được che chở, chỉ cần theo sau là đủ.
Còn Cố Bắc Nham…
Trong ký ức, luôn là bóng lưng bận rộn vội vã của anh ta.
Ngay cả chuyện đăng ký kết hôn cũng là tôi chủ động đề xuất.
Khi ấy anh ta nhíu mày nói: “Mới năm năm thôi mà, cưới có phải hơi sớm không?”
Yêu hay không yêu, thì ra lại khác biệt rõ ràng đến vậy.
Suốt cả một ngày, Cố Bắc Nham bặt vô âm tín.
Ngược lại, mẹ anh ta lại không chờ nổi mà gọi điện tới, giọng điệu đầy cao ngạo và đắc ý:
“Chuyện của Bắc Nham với Vi Vi chắc cô rõ cả rồi nhỉ? Giờ Vi Vi đang mang thai cháu đích tôn nhà họ Cố, chúng tôi sẽ không để con bé thiệt thòi đâu. Bắc Nham nhất định sẽ cưới nó. May mà hôm qua nó chưa đăng ký kết hôn với cô, đúng là ông trời có mắt!”
“Tôi nói rồi, cô với nó vốn không hợp. Nhà họ Lâm ba đời làm kinh doanh, còn nhà họ Cố chúng tôi đời đời làm nghề y, căn bản là khác biệt quá lớn, đúng không?”
Tôi bật cười lạnh:
“Bác gái, tôi và Cố Bắc Nham đã chia tay rồi. Sau này nếu không có chuyện gì chính đáng, làm ơn đừng liên lạc với tôi nữa.”
Đầu dây bên kia rõ ràng sững người, chắc không ngờ tôi – người xưa nay luôn nhẫn nhịn – lại trả lời như vậy.
Bà ta vừa định nổi giận thì tôi đã dứt khoát cúp máy.
Bà lập tức gọi lại mấy cuộc.
Tôi không ngần ngại chặn số bà ta, rồi cũng chặn toàn bộ liên lạc với Cố Bắc Nham.
Tôi xoá sạch những tấm ảnh có anh ta, và cùng với đó, xoá sạch cả tình cảm năm năm trời.
Hôm sau, khi tôi đang thử nhẫn cưới trong tiệm trang sức thì bất ngờ chạm mặt Cố Bắc Nham và Dương Vi Vi.
Anh ta đang hào hứng đặt làm một bộ nữ trang đắt đỏ cho Vi Vi, còn cẩn thận đặt thêm một chiếc vòng bạc cầu phúc cho đứa bé chưa ra đời.
Thấy tôi thử nhẫn cưới, sắc mặt Cố Bắc Nham lập tức u ám:
“Lâm Nhu! Tôi bảo cô về nhà suy ngẫm, vậy mà cô lại chạy đi mua nhẫn cưới? Cô tưởng như vậy tôi vẫn sẽ cưới cô chắc?”
Anh ta thô bạo nắm lấy tay tôi, giật mạnh chiếc nhẫn, trả lại cho nhân viên bán hàng.
“Chúng tôi không lấy nhẫn nữa, cảm ơn.”
Viền kim cương cào rách ngón tay tôi, máu lập tức trào ra.
Nhân viên vội vàng định lấy băng gạc băng bó, nhưng Cố Bắc Nham lạnh giọng ngăn lại:
“Vết xước nhỏ thôi, không cần phiền phức.”
Tôi không thèm để tâm đến anh ta.
Tự lau vết máu, rồi quay sang nói với nhân viên:
“Làm ơn, đưa tôi thử chiếc nhẫn khi nãy.”
Cố Bắc Nham lập tức giữ chặt cổ tay tôi, quát lên:
“Tôi nói chưa rõ ràng sao? Hôm nay không được mua nhẫn!”
Mọi người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán…
“Cô bầu kia mới là vợ chính thức đúng không? Còn con tiểu tam này cũng ghê thật, dám trơ mặt đến chọn nhẫn cưới.”
“Không biết xấu hổ! Làm tiểu tam còn đòi danh phận, giờ bị đàn ông mắng cho cũng đáng.”
Dương Vi Vi thấy tình hình như vậy thì lập tức tỏ vẻ khuyên can:
“Chị Lâm Nhu, chị đừng làm ầm lên nữa, bao nhiêu người nhìn thế này em cũng thấy ngại lắm… Hay là em tặng chị cái nhẫn mà anh Bắc Nham mới mua cho em, chị xem có thích không?”
Nhân viên cửa hàng cũng cố gắng hòa giải:
“Thưa chị, hay là hôm nay mình đừng mua nữa nhé… Chị làm thế này bọn em khó làm ăn lắm ạ.”
Cố Bắc Nham càng lúc càng siết chặt tay tôi, chuẩn bị lôi tôi đi ra ngoài.
Tôi vùng ra, tức giận hét lên:
“Cố Bắc Nham, tôi mua nhẫn cưới thì liên quan gì đến anh? Làm ơn đừng xía vào chuyện của tôi!”
“Không liên quan? Được, tôi tuyên bố hủy hôn chính thức. Cô vĩnh viễn không cần mua nhẫn cưới nữa!”
Dứt lời, anh ta thô bạo đẩy tôi một cái.
Tôi loạng choạng suýt ngã thì một cánh tay vững chãi kịp đỡ lấy tôi.
Giọng Lục Thâm vang lên bên tai:
“Vợ à, anh đến trễ rồi.”
“Vợ? Cố Bắc Nham trừng mắt nhìn tay Lục Thâm đang đỡ tôi, giọng lập tức cao vút: “Lâm Nhu! Em mau giải thích cho rõ ràng xem chuyện này là sao?!”
Tôi nhíu mày, chán nản nói:
“Có gì cần giải thích? Chúng ta đã chia tay rồi, anh quên rồi à?”
Sắc mặt Cố Bắc Nham lập tức trở nên khó coi, rồi anh ta bật cười lạnh lẽo:
“Chia tay? Tôi đồng ý sao? Mới chia tay một ngày mà cô đã gấp gáp tìm đàn ông khác rồi? Lâm Nhu, cô khát đến mức đó à? Tình cảm năm năm của chúng ta, trong mắt cô không đáng một xu?”
Dương Vi Vi ở bên cạnh cũng làm quá:
“Trời ơi! Chị Lâm Nhu, cho dù chị giận dỗi với anh Bắc Nham cũng không thể sống buông thả như thế chứ? Thật mất mặt quá!”
Rõ ràng họ là người phản bội trước, mà giờ lại đổ hết lỗi lên đầu tôi.
Ở nơi công cộng, tôi không muốn gây ồn ào, đang định kéo Lục Thâm rời đi.
Nhưng Dương Vi Vi rõ ràng không có ý định buông tha.
Cô ta chắn trước mặt, cố tình nói to cho mọi người nghe:
“Tôi biết tiểu thư nhà họ Lâm có tiền có thế, đàn ông theo đuổi đầy ra. Nhưng anh Bắc Nham thật lòng yêu chị, chị làm vậy có xứng với anh ấy không? Chị tự tiện nói chia tay, anh ấy đâu có đồng ý! Giờ chị phải xin lỗi anh ấy!”
Cố Bắc Nham cũng trừng trừng nhìn tôi, như thể đang chờ một lời giải thích.
Người xung quanh bắt đầu tụ lại, xì xào bàn tán, chỉ trỏ tôi và Lục Thâm như thể đang nhìn cặp “gian phu dâm phụ”.
Tay tôi run lên, vô thức siết chặt tay áo.
Lục Thâm nhận ra tôi đang bất an, nhẹ nhàng trấn an:
“Đừng sợ.”
Là thiếu gia nhà họ Lục, anh xưa nay nổi tiếng nóng tính.
Vừa rồi cũng là do tôi ra hiệu bằng ánh mắt nên anh mới cố nhịn.
Nhưng giờ thấy tôi như vậy, anh không thể kìm được nữa.
Anh bước thẳng tới, tung một cú đấm mạnh vào mặt Cố Bắc Nham.
Cố Bắc Nham không kịp phản ứng, ngã vật xuống sàn.
“anh Bắc Nham !”
Dương Vi Vi hét lên, lao tới ôm lấy anh ta, khóc như mưa.
“Chị Lâm Nhu, tụi em chỉ nói chị mấy câu, sao chị lại để gã đàn ông kia đánh người?”
Cố Bắc Nham lau máu nơi khóe môi, chuẩn bị đứng dậy trả đòn thì Lục Thâm đã tung thêm một cú đá khiến anh ta ngã dúi dụi lần nữa.
Sau đó, anh móc từ ngực áo ra tờ giấy đăng ký kết hôn, dí thẳng vào mặt Cố Bắc Nham:
“Nhìn cho rõ, tôi và Lâm Nhu là vợ chồng hợp pháp. Còn anh mà dám mở miệng bẩn thỉu xúc phạm tụi tôi thêm lần nữa, cứ chờ nhận đơn kiện đi.”
Cố Bắc Nham sững người, đưa tay định giật lấy tờ giấy.
Lục Thâm thu tay lại, bật cười khinh bỉ:
“Sao? Bác sĩ Cố mà không biết nhìn giấy đăng ký kết hôn à?”
“Giấy đăng ký kết hôn kiểu đó mua trên mạng đầy ra, anh nghĩ tôi sẽ tin sao?”