Chương 3

Cập nhật lúc: 14-05-2026
Lượt xem: 0

Trương Hồng Mai dẫn đầu vỗ tay.

Nhưng chỉ có mình cô ta vỗ, không ai hưởng ứng.

“Tôi thu dọn chút đồ rồi đi.”

Thật ra hôm qua tôi đã dọn gần xong rồi.

Tôi cầm khăn lau lại bàn làm việc.

Từ ngày vào công ty đến giờ tôi luôn ngồi ở đây, ít nhiều cũng có tình cảm.

Trương Hồng Mai lắc lư bước tới bên cạnh tôi, giọng đầy mỉa mai:

“Lý Triều Dương, cậu định chuyển nghề làm lao công à? Tập trước kỹ năng trước hả?”

Tôi không để ý, cô ta ghé sát nói thêm:

“Tôi biết cậu đã bàn xong với bên đối tác kia rồi. Tưởng đổi phe là có thể cưỡi lên đầu công ty à?”

“Sếp biết từ lâu rồi.”

“Nói thật nhé, kể cả cậu vào được công ty bên kia thì cũng chẳng làm nên trò trống gì đâu. Loại trâu ngựa như cậu ở đâu cũng vô dụng thôi.”

Tôi bịt mũi hỏi:

“Sao thúi thế nhỉ? Cái gì mà hôi dữ vậy?”

Mấy đồng nghiệp xung quanh cố nhịn cười. Trương Hồng Mai tức đến méo mặt:

“Tôi cũng chẳng ngại nói cho cậu biết, tôi đã xóa sạch camera công ty rồi. Cậu tưởng gọi cảnh sát là có tác dụng à? Chính cảnh sát cũng nói là chỉ cần hòa giải thôi.”

“Có giỏi thì cậu kiện tôi đi. Đúng là còn trẻ chưa trải sự đời, chẳng hiểu cái gì gọi là quy tắc sinh tồn.”

“Dùng có cái điện thoại rách của cậu mấy hôm mà làm như trời sập. Ấu trĩ.”

Lau xong bàn làm việc, tôi đeo balo lên vai.

7

“Trương Hồng Mai!”

Tôi đột nhiên hét lớn.

“Hôm nay cô xấu thật đấy!”

Thật ra đến tận lúc này, tôi vẫn chưa định xé mặt hoàn toàn.

Tôi vừa tốt nghiệp đã vào công ty, làm suốt năm năm.

Khi ấy công ty mới thành lập, sếp còn đầy nhiệt huyết, cũng rất giỏi chuyên môn.

Ông ta từng cùng chúng tôi ăn cơm hộp, thức đêm tăng ca, chơi game.

Đã từng có khoảng thời gian, mọi người xưng anh gọi em, cùng nhau chịu khổ.

Lúc sếp kết hôn, tôi còn là một trong những phù rể.

Chỉ là về sau công ty lớn mạnh, sếp kiếm được tiền, con người cũng dần thay đổi.

Sau khi Trương Hồng Mai vào công ty, sếp càng lúc càng khắt khe với nhân viên. Rất nhiều đồng nghiệp cũ đã nghỉ việc.

Người mới vào thì chẳng ai dám phàn nàn về Trương Hồng Mai, vì chính cô ta là người tuyển dụng họ.

Có lẽ… làm nhân viên cũ chính là cái tội của tôi.

Rời khỏi công ty, tôi nhắn cho sếp một tin. Cảm ơn ông ấy đã cho tôi công việc suốt những năm qua.

Tôi làm ở công ty 5 năm, theo quy định bị sa thải phải bồi thường 6 tháng lương.

Tôi chỉ lấy một nửa thôi.

Sếp không trả lời.

Ngược lại, Trương Hồng Mai nhắn cho tôi một câu:

“Hay cậu thử hỏi xem bên nhận việc mới còn dám nhận cậu không?”

Tin nhắn vừa tới thì điện thoại cũng reo.

“Triều Dương à, xin lỗi cậu, vị trí bên công ty tôi tạm thời bị hủy rồi. Sau này có cơ hội lại hợp tác nhé.”

Tôi im lặng.

Chỉ vì muốn xả giận cho tình nhân mà sếp lại muốn dồn tôi tới đường cùng.

Vậy thì tôi cũng chẳng cần kiêng dè nữa.

Trương Hồng Mai nói không sai.

Cảnh sát đúng là từng nói với cô ta chuyện này chỉ có thể hòa giải.

Nhưng cảnh sát cũng nói với tôi rằng, nếu hòa giải thất bại, tôi vẫn có thể khởi tố hình sự theo dạng tự tố.

Tôi lập tức quay lại đồn công an hôm qua, tìm viên cảnh sát phụ trách vụ án để xin trích xuất hồ sơ.

Anh cảnh sát vẫn nhớ tôi, hỏi:

“Không thương lượng được à?”

Tôi cười khổ:

“Không chỉ không thương lượng được, tôi còn bị công ty sa thải luôn rồi.”

Anh ta trực tiếp giúp tôi làm thủ tục khẩn.

Rất nhanh sau đó, tôi đã nhận được:

[Bản xác nhận tình huống vụ án có đóng dấu đỏ].

[Bản sao lời khai].

[Thông tin cá nhân của Trương Hồng Mai].

[Biên bản lấy lời khai của mấy đồng nghiệp trong công ty].

Đặc biệt là chiếc điện thoại bị Trương Hồng Mai “làm bẩn”, cảnh sát còn cung cấp cả ảnh vật chứng có đóng dấu xác nhận.

Ở tiệm in trước cổng đồn, tôi in toàn bộ bằng chứng:

Đơn mua hàng, thông tin chuyển phát, ảnh lễ tân chụp cùng hàng loạt tài liệu khác.

Sau đó trực tiếp tới tòa án đăng ký lập án.

Tội danh tôi ghi không phải “trộm cắp”, mà là “chiếm đoạt tài sản”.

Từ sáng bận tới tận chiều tối, cuối cùng cũng lập án thành công.

Cầm thông báo thụ lý vụ án trong tay, tôi đăng một bài lên vòng bạn bè:

“Từ khi tốt nghiệp đến giờ chưa từng kiện ai, kỷ niệm lần đầu tiên long trọng.”

Ba phút sau, vòng bạn bè nổ tung.

8

Cường Tử là người đầu tiên bình luận, rất ngắn gọn:

“Tao làm chứng.”

Có đồng nghiệp thả like.

Cũng có người không dám công khai nhưng lén nhắn tin cho tôi.

Có người bạn còn hỏi:

“Án hình sự cũng tự kiện được à?”

Tôi vừa ra khỏi cổng tòa chưa được mấy bước thì đã thấy sếp gọi tới.

“Cậu lên tòa làm cái gì? Cậu tưởng mình ghê gớm lắm à?”

“Chỉ bóc nhầm cái chuyển phát của cậu thôi mà như lấy mạng cậu vậy. Làm trò gây chú ý có ý nghĩa gì?”

“Nếu cần tìm việc tôi còn có thể giúp cậu hỏi thử. Chuyện bé tí thế này, cậu thuê nổi luật sư không?”

Đối mặt với tràng mắng xối xả đó, tôi chẳng muốn nhiều lời.

“Sếp à, em không cần thuê luật sư.”

“Vì em học luật.”

Đầu dây bên kia im bặt vài giây.

“Cậu? Học luật? Đùa tôi à?”

“Em không đùa, người đùa là sếp mới đúng.”

“Lúc em vào công ty chính sếp đã phỏng vấn em. Khi đó sếp còn cầm CV em còn nói rằng: ‘Cậu học luật à? Thế sau này chắc công ty khỏi cần thuê pháp chế nữa.’”

Sếp sững lại vài giây rồi nói:

“Chuyện cũ ai nhớ rõ thế được? Tôi quên lâu rồi. Giờ cậu đi rút đơn ngay đi.”

“Sếp à, thật ra thứ sếp quên còn nhiều lắm.”

Tôi cúp máy.

Lúc này mới phát hiện Trương Hồng Mai đã nhắn cho tôi cả chục tin nhắn.

Cô ta chửi tôi không biết điều, tự cho mình là đúng, không có chứng cứ mà cũng dám ra tòa, còn nói tôi dám kiện công ty thì sau này chẳng ai dám nhận làm nữa.

Có lẽ cô ta quên mất rồi

Hôm qua ở đồn công an chính miệng cô ta đã thừa nhận:

Bóc nhầm chuyển phát.

Dùng nhầm điện thoại.

Còn “lỡ tay” làm rơi máy vào nồi lẩu.

Ngồi trên tàu điện ngầm, tôi mới nhắn cho bạn gái rằng mình đã nghỉ việc.

Cô ấy không hỏi gì cả, chỉ gửi một icon ôm ôm:

“Tối nay đi ăn cơm thịt lợn chiên mà anh thích nhất nhé.”

Tôi không lo không tìm được việc.

Công ty đối tác kia vốn cũng chỉ là cơ duyên ngoài ý muốn, không được thì thôi, cùng lắm là lại tiếp tục rải CV từ đầu.

Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy…

Khi thật sự phải rời khỏi nơi mình đã cống hiến suốt 5 năm, trong lòng tôi vẫn có chút không cam tâm.

9

Ba ngày sau, Cường Tử nói với tôi công ty đã nhận được giấy triệu tập của tòa.

Sếp gọi nó vào văn phòng, yêu cầu không được ra tòa làm chứng. Đổi lại, sếp hứa quý sau sẽ cho nó đánh giá loại A.

Cường Tử gửi cho tôi cả chuỗi icon cười lăn lộn.

“Quý sau thì bố mày nghỉ lâu rồi.”

Không lâu sau, một số lạ gọi tới.

Người kia tự xưng là luật sư, thái độ rất khách sáo, nói muốn thương lượng giải quyết.

Tôi đồng ý.

Theo lịch hẹn, tôi tới quán cà phê dưới tòa nhà công ty.

Một người mặc vest giơ tay gọi tôi.

“Nghe nói trước đây cậu cũng là nhân viên công ty, vậy tôi vào thẳng vấn đề luôn.”

Tôi còn đang đoán xem sếp sẽ đưa ra điều kiện gì. Kết quả luật sư nói:

“Thân chủ của tôi yêu cầu cậu lập tức rút đơn kiện, bồi thường tổn thất tinh thần 10 vạn tệ và công khai xin lỗi.”

Tôi ngẩn người.

“Thân chủ của anh là ai?”

“Cô Trương Hồng Mai.”

“Anh không phải luật sư của công ty à?”

“Tôi là luật sư do cô Trương Hồng Mai thuê riêng, toàn quyền phụ trách vụ cậu kiện cô ấy chiếm đoạt điện thoại.”

Tôi bắt đầu hối hận vì lúc gọi điện đã không hỏi cho rõ.

Nếu biết là luật sư của Trương Hồng Mai thì tôi đã chẳng tới.

“Trương Hồng Mai đòi tôi bồi thường?”

“Đúng vậy. Điều đó rất hợp lý.”

Tôi nhìn anh ta:

“Anh là luật sư thật đấy à?”

“Đương nhiên. Nói thẳng nhé, vụ này cậu hoàn toàn không có cơ hội thắng.”

“Điều cậu nên làm bây giờ là rút đơn, bồi thường và xin lỗi. Như vậy cô Trương Hồng Mai mới có thể tha thứ cho hành vi của cậu.”

Tôi thở dài:

“Hay anh đăng ký học thêm lớp nghiệp vụ đi.”

Tôi đứng dậy định đi, luật sư lập tức kéo tay tôi lại.

“Đừng đi chứ, mới nói được vài câu mà.”

Tôi gạt tay anh ta ra:

“Phiền anh chuyển lời với Trương Hồng Mai. Chuyện cô ta với sếp thế nào tôi không quan tâm, tôi chỉ muốn lấy lại thứ vốn thuộc về mình.”

“Nếu cô ta vẫn không chịu sống cho ra con người, thì pháp luật và đạo đức sẽ dạy cô ta cách làm người.”