Chương 1
01
“Cô Tạ, buông tay đi, trong lòng Tịch Niên chưa từng có cô.”
Tôi đứng trên cầu thang, nhìn cô gái xinh đẹp vừa bước vào đã quỳ rạp xuống đất.
Trong lòng cô ta ôm một bé trai trắng trẻo bụ bẫm, gương mặt non nớt đáng yêu, còn bản thân thì khóc lóc thảm thương.
“Cô và Tịch Niên không thể đi đến cuối cùng đâu, cả Bắc Thành này ai mà không biết hai người không hợp. Thay vì cứ hận nhau mãi như vậy, chi bằng buông tha cho anh ấy cũng như cho chính cô.”
Đợi cô ta khóc xong, nói đủ, tôi mới ung dung bước xuống.
“Cô em, cho dù tôi với Phí Tịch Niên không hòa thuận, có làm loạn đến mức khó coi đi chăng nữa, thì tôi vẫn là vợ của anh ta.”
“Tôi nói khó nghe một câu nhé, cho dù Phí Tịch Niên có chết, người đỡ linh cữu cho anh ta cũng là tôi. Còn cô, đừng mơ mà bước chân vào tang lễ.”
Tôi ngồi xuống ghế sofa, tìm tư thế thoải mái nhất rồi thờ ơ đánh giá cô ta.
Đôi mắt hạnh, môi đỏ, mái tóc đen buông lơi, đúng là xinh đẹp và thuần khiết.
“Vậy cho tôi hỏi, cô lấy tư cách gì mà tới khuyên tôi nhường chỗ?”
Cô gái xinh đẹp ấy đặt đứa trẻ xuống đất, giọng nói vừa yếu đuối vừa cố chấp:
“Đây là con của Phí Tịch Niên, nó đã ba tuổi rồi, chị nói xem tôi và anh ấy có quan hệ gì?”
Tôi nhìn đứa trẻ đó chằm chằm một lúc, tim khẽ lỡ nhịp nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại.
Trẻ thật tốt, cái gì cũng dám nói, cái gì cũng dám làm.
“Tôi dựa vào đâu mà tin cô?”
Cô ta lau nước mắt, dịu dàng nhìn đứa trẻ trong lòng:
“Tôi không cần chị tin. Tôi đến đây cũng không phải tìm chị.”
“Phí Tịch Niên đang ở đâu? Tôi muốn gặp anh ấy. Tại sao gọi điện anh ấy không bắt máy? Có phải chị cố tình không cho anh ấy gặp tôi?”
Tôi lơ đễnh ngắm bộ móng tay gắn đá vừa mới làm xong, suy nghĩ xem làm sao để Phí Tịch Niên lại vào viện lần nữa.
Hôm qua tát anh ta mạnh quá, suýt nữa gãy tay.
“Ồ, anh ta đang ở bệnh viện đấy. Hôm qua bị tôi tát ngất xỉu, chắc giờ vẫn chưa tỉnh. Cô cũng muốn thử không?”
Cô ta nhìn ánh mắt lạnh lẽo của tôi liền run rẩy, vội ôm chặt lấy đứa trẻ, giọng nói sợ hãi nhưng vẫn cố chấp:
“Chị không dám, nếu chị động vào tôi, Tịch Niên sẽ không tha cho chị đâu.”
Tôi khẽ cười:
“Ừm, người trước cũng nói câu y hệt như vậy. Cô ta dám tới trước mặt tôi khiêu khích, còn chắc chắn tôi không dám động vào.”
Nhân lúc cô ta hoảng hốt cúi mắt, tôi ghé sát lại, vuốt ve khuôn mặt đứa trẻ, cười dịu dàng:
“Cô đoán xem cuối cùng cô ta thế nào?”
Tôi cũng chẳng cần cô ta trả lời, tiếp tục nói:
“Cô ta bị tôi đánh cho vào viện, Phí Tịch Niên muốn cản cũng không kịp, giờ vẫn còn đang nằm viện kìa.”
“Đã tìm được đến đây, chắc cô cũng biết tính tôi rồi chứ.”
Gương mặt cô ta trắng bệch, vừa bất lực vừa hoảng loạn.
“Tôi không giống họ…”
Tôi nhìn xuống, quan sát từng biểu cảm nhỏ trên mặt cô ta, cười lạnh từ trong cổ họng:
“Có gì khác nhau sao? Nếu tôi ra tay ngay ở đây, cô nghĩ xem liệu cô có thể cùng họ nằm chung một phòng bệnh không?”
Cô ta sợ hãi nhìn tôi, bàn tay siết chặt, cúi đầu yếu đuối.
Thấy cô ta sợ đến mức đó, tôi liền gọi cho Phí Tịch Niên.
“Phí Tịch Niên, anh còn sống chứ? Có người tìm không thấy anh, nên mò đến chỗ tôi rồi.”
Giọng anh ta vang lên, mệt mỏi nhưng vẫn mang theo ý cười lười biếng:
“Ninh Ninh, may mà em không đánh chết anh, anh vẫn còn sống. Bác sĩ bảo anh có thể xuất viện rồi.”
“Người nào vậy? Ai dám quấy rầy em? Em giải quyết giúp anh đi, xong nhớ tới đón anh về.”
Tôi ngẩng đầu, nhìn cô ta:
“Điện thoại thông rồi, cô tên gì?”
“Trần Nam Sương.”
Tôi vẫn tiếp tục gọi điện:
“Cô ta nói mình tên Trần Nam Sương… À đúng rồi, cô ta còn dẫn theo một đứa trẻ.”
Phí Tịch Niên im lặng.
Mấy phút sau, anh ta mới lên tiếng, giọng vẫn thờ ơ, lười biếng:
“Không quen, đuổi đi đi, đừng để cô ta làm phiền em nghỉ ngơi.”
Trần Nam Sương như sắp sụp đổ, sắc mặt trắng bệch.
“Không thể nào… Tịch Niên sẽ không đối xử với tôi như vậy.”
Nước mắt cô ta lấp lánh trong hốc mắt, không cam lòng ôm đứa trẻ rời đi.
Chỉ đến khi cô ta đi khỏi, tôi mới buông bỏ vẻ lạnh lùng giả tạo.
Cảm giác máu toàn thân lạnh ngắt.
Người khác không biết, nhưng tôi thì hiểu rất rõ – Phí Tịch Niên đã do dự, nghĩa là anh ta đang nói dối.
Anh ta biết Trần Nam Sương. Đứa trẻ đó, tôi nhìn rất rõ, nó có vài nét giống anh ta.
Cảm giác ngạt thở như chết đuối trào lên, nhấn chìm tôi.
Đứa trẻ đó ba tuổi. Mà chúng tôi đã kết hôn bốn năm. Vậy mà anh ta lại có một đứa con ba tuổi.
02
Tôi cũng từng có một đứa con. Nếu nó còn sống, bây giờ chắc cũng tầm ba tuổi rồi.
Nhưng con tôi lại đến không đúng lúc. Đó là vào năm mà quan hệ giữa tôi và Phí Tịch Niên căng thẳng nhất.
Năm ấy, anh ta vừa cứu tôi khỏi tay đám chủ nợ, nhưng tôi chẳng hề biết ơn.
Bởi vì chính anh ta đã thiết kế khiến công ty nhà tôi phá sản.
Cũng trong năm đó, Phí Tịch Niên càng hận tôi hơn.
Từ khi tôi mười tám tuổi, bố tôi quay lưng phản bội, khiến nhà họ Phí sụp đổ. Ba mẹ Phí Tịch Niên vì tuyệt vọng mà nhảy lầu tự sát.
Chưa đầy một tháng sau, tháng Tám năm đó, anh trai anh ta từ Mỹ về giải quyết mọi chuyện, giữa đường gặp tai nạn xe rồi qua đời.
Chưa tới một năm, anh ta đã mất ba người thân ruột thịt nhất.
Thế nên, anh ta hận bố tôi vì đã hại chết ba mẹ và anh trai anh ta. Và anh ta cũng hận tôi.
Còn tôi thì hận sự nhục nhã anh ta dành cho mình, hận bố tôi, hận cả thế giới này.
Nhưng với đứa trẻ đó, tôi vẫn không nỡ ra tay. Ngay ngày đầu tiên biết mình mang thai, tôi đã định bỏ nó.
Tôi không muốn con phải gánh lấy mối hận thù giữa tôi và anh ta.
Tôi không nói với bất kỳ ai, tự mình đặt lịch hẹn phá thai.
Hôm ấy, khi tôi nằm lên bàn phẫu thuật, Phí Tịch Niên xông vào.
Mắt anh ta ầng ậc nước, tôi chưa từng thấy anh ta hoảng loạn đến vậy.
Anh ta run rẩy quỳ xuống trước mặt tôi, khóe mắt đỏ bầm, giọng cũng run:
“Ninh Ninh, anh xin em… đừng làm vậy, đừng đối xử với anh như thế.”
“Anh đã mất quá nhiều rồi… Em còn muốn anh mất thêm nữa sao?”