Chương 10
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
19.
Đầu mùa xuân năm đó, Hải Thành đón một sự kiện khiến cả giới thượng lưu xôn xao.
Hoắc gia và gia tộc Lăng kết thông gia.
Một bên là Hoắc gia – gia tộc thương nghiệp đứng đầu Hải Thành và đang vươn lên tầm quốc tế, nắm trong tay đế quốc Hoắc thị trải dài nhiều lĩnh vực.
Một bên là gia tộc Lăng – thế lực lâu đời ở thủ đô, có ảnh hưởng sâu rộng đến chính trị, an ninh và tài chính trong nước lẫn thế giới.
Hai gia tộc vốn ở hai thế giới khác nhau.
Nhưng cuối cùng lại vì một cuộc gặp gỡ ngoài ý muốn… mà kết thành thông gia.
Tin tức về hôn lễ được công bố chưa đến một tuần đã leo lên tiêu đề của mọi tờ báo kinh tế lớn.
Ai cũng biết.
Đây không chỉ là một hôn lễ.
Mà còn là sự liên minh của hai thế lực khổng lồ.
Sáng sớm hôm đó, biệt thự Lăng gia đã rộn ràng từ tinh mơ.
Khắp khuôn viên treo đầy đèn lồng đỏ, dải lụa đỏ kéo dài từ cổng lớn vào tận sân trong. Những khóm hoa được cắt tỉa gọn gàng, xen lẫn sắc đỏ rực rỡ của ngày đại hỷ.
Bên ngoài cổng, đội xe rước dâu của Hoắc gia đã xếp thành hàng dài.
Chiếc xe hoa ở giữa được trang trí bằng hoa hồng trắng và hoa mẫu đơn đỏ, vừa sang trọng vừa nổi bật.
Hoắc Dực Thần đứng trước cổng Lăng gia.
Hôm nay anh không mặc vest quen thuộc.
Anh mặc hỷ phục truyền thống màu đỏ sẫm, trên áo thêu hình rồng vàng uốn lượn tinh xảo. Bộ lễ phục khiến khí chất vốn lạnh lùng của anh trở nên uy nghiêm hơn.
Hoắc lão gia đứng cạnh nhìn con trai mình một lúc lâu, sau đó bật cười.
“Dực Thần.”
Hoắc Dực Thần nhìn ông. “Ba.”
Hoắc lão gia chậm rãi nói: “Con biết không? Ba chờ ngày này… hơn ba mươi năm rồi.”
Hoắc Dực Thần khẽ nhướng mày.
“Ba muốn có cháu.”
Hoắc lão gia cười ha ha.
Trong biệt thự Lăng gia.
Phòng của Lăng Từ Vy sáng rực ánh nắng.
Trước gương lớn, cô đang mặc hỷ phục truyền thống màu đỏ, là một bộ với Hoắc Dực Thần. Từng đường kim mũi chỉ đều được làm thủ công. Tà áo dài chạm đất, lấp lánh dưới ánh sáng.
Lăng phu nhân đứng phía sau chỉnh lại tóc và mũ phượng trên đầu cho cô.
Ánh mắt bà dịu dàng.
“Vy Vy của mẹ… hôm nay thật đẹp.”
Lăng Từ Vy nhìn mình trong gương, có chút ngượng ngùng.
“Con hơi căng thẳng.”
Lăng phu nhân bật cười. “Chỉ là kết hôn thôi mà.”
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
Lăng Trạch bước vào. Anh nhìn em gái từ đầu đến chân, sau đó huýt sáo một tiếng.
“Không tệ.”
Lăng Từ Vy trừng anh. “Anh.”
Lăng Trạch cười: “Hoắc Dực Thần đứng ngoài cổng rồi.”
Anh dừng một chút rồi nói thêm: “Cả Hải Thành sợ hắn, vậy mà hôm nay nhìn còn căng thẳng hơn chuẩn bị ký hợp đồng mấy tỷ.”
Lăng Từ Vy bật cười.
Lăng phu nhân sau đó phủ khăn voan đỏ lên cho cô rồi cung Lăng Trạch đưa cô ra ngoài.
Cánh cửa lớn của biệt thự Lăng gia mở ra.
Lăng Trạch bước ra trước.
Sau đó anh quay người lại. Cõng Lăng Từ Vy trên lưng.
Tà áo cưới đỏ rực trải dài theo từng bước chân anh.
Cả con đường bên ngoài lập tức yên lặng.
Lăng Trạch đi từng bước vững vàng.
Anh thấp giọng nói: “Con bé này… cuối cùng cũng phải gả đi.”
Lăng Từ Vy khẽ cười. “Anh đang tiếc à?”
Lăng Trạch hừ nhẹ. “Anh chỉ đang nghĩ… nếu Hoắc Dực Thần dám bắt nạt em, anh sẽ đ.á.n.h hắn thế nào.”
Hai người dừng lại trước mặt Hoắc Dực Thần.
Lăng Trạch nhìn thẳng vào anh.
“Hoắc Dực Thần. Em gái tôi giao cho cậu.” Giọng anh trầm xuống. “Nếu để con bé khóc… tôi sẽ tự tay mang con bé về.”
Hoắc Dực Thần nhìn anh vài giây.
Ánh mắt bình tĩnh. “Anh sẽ không có cơ hội đó.”
Lăng Trạch khẽ nhếch môi.
Sau đó cẩn thận đặt Lăng Từ Vy xuống.
Hoắc Dực Thần đưa tay ra.
Lăng Từ Vy nhìn anh. Người đàn ông trước mặt vẫn lạnh lùng như mọi khi. Nhưng ánh mắt anh lại dịu dàng hiếm thấy.
Cô đặt tay vào tay anh.
Hoắc Dực Thần siết chặt.
Buổi tối.
Hôn lễ chính thức được tổ chức tại khách sạn lớn nhất Hải Thành.
Hội trường được trang trí như cung điện.
Đèn pha lê sáng rực, hoa tươi phủ kín hai bên lối đi.
Khách mời toàn là nhân vật có tiếng trong giới chính trị, quân sự và thương nghiệp.
Ngay cả truyền thông cũng chỉ được đứng bên ngoài.
Bởi vì hôn lễ này… không phải ai cũng đủ tư cách tham dự.
Lúc này hai người đã thay sang lễ phục cưới phương Tây.
Hoắc Dực Thần mặc vest đen.
Lăng Từ Vy mặc váy cưới trắng. Chiếc váy dài phủ kín bậc thềm khi cô bước lên sân khấu.
Hoắc phu nhân ngồi hàng đầu, mắt đỏ hoe. “Cuối cùng thằng bé cũng cưới vợ rồi.”
Hoắc lão gia cười đến mức vai rung lên. “Nhà chúng ta sắp có cháu.”
Chủ hôn đứng trên sân khấu. Ông nhìn hai người trước mặt.
“Hoắc Dực Thần. Con có nguyện ý cưới Lăng Từ Vy làm vợ, dù bệnh tật hay khỏe mạnh, giàu sang hay nghèo khó, cũng ở bên cô ấy suốt đời không?”
Hoắc Dực Thần nhìn Lăng Từ Vy.
Ánh mắt anh dịu xuống.
“Con nguyện ý.”
Chủ hôn quay sang.
“Lăng Từ Vy…”
Lăng Từ Vy cười. “Con cũng nguyện ý.”
Cả hội trường bật cười.
Hoắc Dực Thần kéo cô lại gần. Sau đó cúi xuống hôn cô.
Tiếng vỗ tay vang khắp hội trường.
Pháo hoa bên ngoài cũng được b.ắ.n lên, khung cảnh vô cùng hoành tráng.
20.
Hai năm sau hôn lễ chấn động đó.
Biệt thự Hoắc gia.
Một buổi sáng.
Hoắc Dực Thần đang đọc tài liệu thì nghe thấy tiếng bước chân vội vàng.
Lăng Từ Vy chạy vào phòng.
“Dực Thần!”
Anh ngẩng đầu. “Có chuyện gì? Sao em gấp vậy?”
Cô đưa cho anh một tờ giấy.
“Em… có t.h.a.i rồi.”
Hoắc Dực Thần im lặng vài giây. Sau đó anh đứng bật dậy.
“Thật?”
Lăng Từ Vy gật đầu.
Hoắc Dực Thần lập tức gọi điện cho bác sĩ gia đình, thậm chí còn hủy toàn bộ lịch công tác trong thời gian 1 năm tới.
Từ hôm đó, cả Hoắc gia và gia tộc Lăng bước vào trạng thái bảo vệ sản phụ cấp cao.
Hoắc phu nhân ngày nào cũng mang canh bổ.
Hoắc lão gia mỗi lần nhìn thấy bụng Lăng Từ Vy lại cười đến không khép miệng.
Ông bà Lăng cũng lặn lội từ thủ đô đến Hải Thành để chăm sóc con gái cưng.
—
Đêm hôm đó, Lăng Từ Vy được đưa vào phòng sinh.
Hoắc Dực Thần đứng ngoài cửa.
Người đàn ông từng đối mặt với những thương vụ hàng chục tỷ không hề chớp mắt… giờ lại đi qua đi lại trước phòng sinh.
Lăng Trạch đứng cạnh nhìn anh. “Bình tĩnh chút đi.”
Hoắc Dực Thần lạnh lùng. “Anh thử đứng đây xem.”
Lăng Trạch lập tức im bặt. Bản thân anh hiện tại cũng đang lo sốt vó.
Vy Vy đã vào trong lâu vậy rồi, không biết có vấn đề gì không.
Một lúc sau.
Cửa phòng sinh mở ra.
Bác sĩ bước ra, cười nói: “Chúc mừng. Là t.h.a.i long phụng.”
Một trai một gái.
Hoắc Dực Thần đứng yên vài giây.
Sau đó y tá đẩy Lăng Từ Vy mặt mày trắng bệch ra, phía sau là hai chiếc xe đẩy nhỏ với hai em bé nằm đó.
Trong phòng VIP của bệnh viện.
Hoắc Dực Thần đứng bên giường, nhìn cô thật lâu.
Sau đó nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn em.”
Lăng Từ Vy cười. “Cho em xem con đi.”
Hoắc Dực Thần đỡ cô dậy, sau đó bế đứa bé trai đưa cho cô, rồi lại bế bé gái đến trước mặt Lăng Từ Vy.
“Anh Hoắc nhìn xem, con trai chúng ta có đôi mắt y hệt anh này.” Lăng Từ Vy không giấu được vui mừng.
“Còn con gái chúng ta thì mang đôi mắt của em.”
Hoắc Dực Thần dịu dàng nhìn con gái trong lòng mình, rồi lại nhìn Lăng Từ Vy đang bế con trai.
Đây chính là gia đình nhỏ của anh. Thật hạnh phúc.
Bé gái ra trước nên làm chị, được đặt tên là Hoắc Từ Dao, ý nghĩa chính là viên ngọc quý của Hoắc gia và gia tộc Lăng.
Bé trai ra sau nên làm em, tên cậu bé là Hoắc Từ Duệ, ý là thông minh lanh lợi.
—
Năm năm sau.
Biệt thự Hoắc gia.
Khu vườn trồng đầy hoa.
Những bông hoa mà Lăng Từ Vy từng trồng từ ngày đầu chuyển đến giờ đã phủ kín cả khu vườn.
Hoắc Dực Thần ngồi trên ghế ngoài sân.
Lăng Từ Vy dựa vào vai anh.
Trong nhà vang lên tiếng cười của hai đứa trẻ.
Là Hoắc Từ Dao và Hoắc Từ Duệ. Hai chị em bây giờ đã năm tuổi, sắp vào tiểu học.
Cả hai chạy khắp phòng khách.
Ngôi biệt thự từng lạnh lẽo… giờ tràn đầy sức sống.
Lăng Từ Vy bỗng hỏi: “Anh Hoắc.”
“Ừ?”
Cô ngẩng đầu nhìn anh. “Nếu hôm đó chúng ta không va phải nhau trên đường núi thì sao?”
Hoắc Dực Thần nhớ lại buổi tối năm đó.
Cơn mưa.
Chiếc xe.
Và cô gái bất ngờ xông vào cuộc đời anh.
Anh khẽ cười. “Vậy anh sẽ va thêm lần nữa. Đến khi nào người đó là em.”
Lăng Từ Vy bật cười.
Gió nhẹ thổi qua khu vườn.
Hoa rung rinh dưới ánh nắng.
Hoắc Dực Thần siết tay cô.
Từ một tai nạn… đến một gia đình trọn vẹn.
Anh biết.
Có những cuộc gặp gỡ… là định mệnh.
Và định mệnh của anh chính là Lăng Từ Vy.
– HẾT –