Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hắn ta đứng dậy, mở cửa ghế lái và nhanh chóng tìm thấy chiếc ví tôi đã nói.
“He he, trưởng thôn, đúng là có 1 đống tiền đỏ này!”
Người đàn ông vạm vỡ tên Trụ Tử trực tiếp rút ra vài tờ tiền một trăm tệ, rồi thuận tay quăng túi xách của Giang Nhu xuống bùn đất.
Trong tình thế nguy cấp như vậy, tôi lại nghe thấy tiếng chê bai của Giang Nhu bên tai:
“Xì, một lũ nhà quê, đó là túi Chanel mẫu mới nhất đó! Nó có giá ít nhất là ba vạn tệ, không đáng giá hơn ba nghìn sao?”
Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy bọn họ không biết nhìn hàng.
Vì chiếc túi đó là quà sinh nhật tôi tặng Giang Nhu sau khi chắt chiu tiền dạy thêm ban ngày và khuân gạch ở công trường ban đêm suốt nửa năm trời.
Nhưng làm người phải biết lấy đại cục làm trọng, mọi sự tức giận và tủi thân của tôi đều biến thành nỗi lo lắng cho sự an toàn của tôi và Giang Nhu.
Thấy những người dân làng đều bị thu hút bởi những tờ tiền trên tay Trụ Tử.
Tôi dùng ánh mắt ra hiệu cho Giang Nhu—
Lát nữa tôi sẽ lo giữ chân họ, em nhanh chóng chạy ra ngoài.
Giang Nhu là một cô gái lanh lợi, lập tức hiểu ý tôi, vội vàng gật đầu.
Trên khuôn mặt xinh đẹp ấy cuối cùng cũng nở nụ cười đầu tiên sau cơn sóng gió đêm nay.
Trong lòng tôi vừa căng thẳng, lại vừa có chút buồn bã.
Cô gái ngốc nghếch này, tôi nên nói gì về em đây?
Chúng tôi đã yêu nhau hơn 1 năm, tuy không phải tri kỷ tâm hồn, nhưng tình cảm vẫn sâu đậm.
Vậy mà cô lại dứt khoát đồng ý để bạn trai ở lại cho một đám đàn ông lạ mặt, thực sự không có chút khổ sở nào sao?
Thôi bỏ đi, nghĩ nhiều cũng vô ích.
Trong thời khắc quan trọng này, tôi không thể lãng phí dù chỉ một giây.
Thấy những người dân làng vây thành một vòng ở phía trước bên phải xe, có vẻ như vì chia chác không đều, vài người đang tranh cãi gay gắt với trưởng thôn.
Nội dung cụ thể thì tôi hoàn toàn không nghe hiểu, hình như là một loại phương ngữ kỳ lạ nào đó.
Tôi thăm dò kéo nhẹ cửa xe bên trái, quả nhiên không có ai chú ý.
Tôi ngoắc tay về phía Giang Nhu ở ghế sau, ra hiệu cô ấy thoát ra bằng cửa bên trái.
Tai tôi vẫn luôn lắng nghe động tĩnh phía bên phải xe. Tiếng cãi vã của nhóm người đó không hề giảm đi mà còn lớn hơn.
Với tình hình này, có lẽ tôi và Giang Nhu có thể cùng thoát thân.
Tôi thay đổi kế hoạch che chắn, quyết định nhẹ nhàng theo sau Giang Nhu, cùng nhau chuồn khỏi xe.
Chiếc SUV đậu trên bãi đất trống ở thung lũng, xung quanh tuy rộng rãi, nhưng cách đó 500m về bên trái là một khu rừng.
Nếu chúng tôi có thể trốn vào rừng sâu, khả năng bị bắt sẽ càng nhỏ hơn.
Tôi vỗ nhẹ vào mông Giang Nhu, ra hiệu cô ấy đi về phía Bắc .
Không ngờ, cô ấy hoàn toàn không nghe lời.
Cô ấy khom lưng nhích từng bước, quay đầu chạy về phía đuôi xe, mặc kệ tất cả mà đi thẳng về phía đám dân làng!
Tôi nhìn mà sốc đến trợn mắt.
Tôi cuống quýt muốn giơ tay ra tóm lấy Giang Nhu, nhưng cô ấy lại một lòng muốn đi về phía đám đông.
Chưa đi được vài bước, cô ấy đã cúi xuống, loay hoay dưới gầm xe.
Tôi hạ giọng, vẻ mặt nôn nóng:
“Em làm cái gì vậy? Không chạy nhanh là muộn đấy!”
Giang Nhu cũng rất vội:
“Mau tìm cùng em đi, trong túi xách của em có 1 đồ vật rất quan trọng!”
Lúc này, nửa thân trên của cô ấy đã chui hẳn vào gầm xe.
Giang Nhu quỳ trên mặt đất, ánh trăng chiếu vào đôi chân dài trắng nõn và chiếc váy da siêu ngắn, trông vô cùng gợi cảm.
Chỉ cần một người dân làng nào đó quay đầu lại, họ sẽ phát hiện ra cô ấy.
Tôi lo lắng không thôi, cũng học theo nằm bò xuống, thò đầu vào gầm xe. Nhưng bên trong tối om, không nhìn thấy gì.
Miệng tôi không ngừng cằn nhằn:
“Cô nương, rốt cuộc là vật gì mà còn quan trọng hơn cả mạng sống của em vậy?”
Cô ấy vô thức trả lời:
“Ôi trời, là camera giám sát biệt thự nhà em! Sáng nay em vừa đi gặp luật sư xong thì anh đã hẹn em ra ngoài chơi trò cảm giác mạnh. Bây giờ USB vẫn còn nằm trong túi xách, chưa kịp lấy ra.”
Động tác của tôi chợt dừng lại, khóe miệng từ từ nhếch lên.
Quả thực không tốn chút công sức nào.
Sau đó, tôi dùng tay phải nắm một viên sỏi nhỏ, lén lút ném đi.
Lực ném không nhẹ, vừa vặn đập trúng mắt cá chân của trưởng thôn.
Trưởng thôn và những người dân làng lập tức quay đầu lại:
“Khốn nạn, đừng để chúng nó chạy thoát!”
Vài người đàn ông vạm vỡ đi tới, thô bạo kéo Giang Nhu ra khỏi gầm xe. Rồi quăng mạnh cô ấy xuống đất, định lột quần áo.
Tôi run rẩy sợ hãi, lấy hết can đảm cả đời mà đứng chắn trước Giang Nhu:
“Các vị đại ca! Có gì thì từ từ nói!”
Người đàn ông vạm vỡ tên Trụ Tử rõ ràng đã không thể chờ đợi được nữa. Hắn ta đấm một phát vào hốc mắt tôi, gầm lên:
“Thằng chó! Khôn hồn thì cút ngay! Đừng làm lỡ chuyện tốt của tao!”
Xung quanh vang lên những tiếng cười lớn, trong bối cảnh đêm tối tĩnh mịch, nghe vô cùng kinh hoàng.
Có người trong đám đông hô lên:
“Trụ Tử, mày nhanh lên đi, xong việc là đến lượt tao đấy!”
“Tiếp theo là tao!”
“Tao thà không lấy tiền, cũng phải xử lý con đàn bà lẳng lơ này!”
Tay chân Giang Nhu đều bị những chiếc khăn lông quanh cổ người dân làng buộc chặt lại, cả người bị ép quỳ xuống giữa bãi đất trống, miệng cũng bị nhét một miếng vải thô hôi hám.
Nghe thấy những lời này, cô ấy không thể kiềm chế được run rẩy khắp người, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Tôi đau lòng vô cùng, không thèm để ý đến máu me đầy mặt, lại lao lên phía trước, che chắn ánh mắt trần trụi của những người đàn ông.
Như đã hạ quyết tâm, tôi lớn tiếng hô:
“Mọi người bình tĩnh một chút! Bạn gái tôi chính là thiên kim của Chủ tịch Tập đoàn Xây dựng Giang Thành đấy!”
Trụ Tử thấy tôi cản đường, đang định đấm tôi thêm một cú:
“Chủ tịch nào cũng không cản được tao chơi nó tối nay!”
Tôi nhìn về phía trưởng thôn, nói với tốc độ cực nhanh, sợ rằng chậm một giây thì kế hoạch sẽ thất bại:
“Tập đoàn Xây dựng Giang Thành là doanh nghiệp lớn nhất Giang Thành, giá trị thị trường hàng chục tỷ. Nếu các anh bắt cóc con gái của ông chủ, đâu chỉ có 3000 tệ? Ba trăm triệu ông ta cũng có thể đưa! Đến lúc đó, đừng nói là một người phụ nữ, một xe phụ nữ cũng có ấy chứ!”
Trong phút chốc, hiện trường rơi vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng tim tôi đập thình thịch.
Sau đó, trưởng thôn trầm ngâm một lát, vung tay ra hiệu, bảo người ta áp giải Giang Nhu về làng, giam giữ lại trước.
Tôi biết, tôi đã thành công.
Dưới ánh trăng tái nhợt, tay phải tôi giấu sau lưng, nắm chặt một chiếc túi xách da cừu đen nhỏ.
Mỗi thớ cơ trên người tôi đều run rẩy vì phấn khích không thể kiềm chế.
Đau lòng?
Xin lỗi nhé, Giang tiểu thư.
Có lẽ cô hoàn toàn không nhớ, nhưng hôm nay chính là sinh nhật tôi.
Và điều ước sinh nhật của tôi, chính là được tận mắt nhìn thấy cô chịu đủ mọi sự hành hạ, sống không bằng chec.
3.
Năm năm trước, mẹ tôi làm công nhân vệ sinh tại Khách sạn Hào Đình trong thành phố.
Bà là người thật thà, chất phác và đơn thuần. Dù bị câm bẩm sinh, bà vẫn nhanh nhẹn, lau dọn nhà vệ sinh đến mức sạch sẽ bóng loáng.
Bà chủ vẫn luôn chiếu cố mẹ tôi.
Cho đến một ngày, con gái độc nhất của Tập đoàn Giang Thị tổ chức tiệc mừng thi đỗ đại học tại Khách sạn Hào Đình.
Hôm đó, cả khách sạn 5 tầng được bao trọn xa hoa, tiệc tùng linh đình.
Giang Thị là doanh nghiệp đầu ngành ở chỗ chúng tôi, tầm cỡ không phải dạng vừa. Hầu hết các đại gia trong thành phố đều đến chúc mừng.
Bà chủ lo mẹ tôi không nói được, có thể làm phật ý khách quý nên đã dặn dò trước, yêu cầu mẹ tôi hôm đó không ra ngoài, chỉ ở yên trong căn phòng chứa đồ cạnh lối đi thoát hiểm.
Nơi đó thường dùng để chứa dụng cụ dọn dẹp, nằm ở vị trí hẻo lánh, hầu như không có ai đi qua.