Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nhưng Triệu Kế Văn không chịu bỏ qua, giám định thương tích ra kết quả ‘thương tật nặng’, lại còn bỏ tiền thuê đội ngũ luật sư hùng hậu, biến một vụ giam giữ hành chính đơn giản thành án tù 4 năm 6 tháng.”
Tôi và lão Hàn đồng thanh: “Tội nhẹ phạt nặng, có tiền đúng là có thể muốn làm gì thì làm.”
Triệu Kế Văn đã lợi dụng kẽ hở của pháp luật để đạt được mục đích, với tính cách của gã khốn đó, gã thực sự sẽ làm vậy.
“Vợ của Trịnh Cường là Trần Diễm Chi chết như thế nào?” tôi hỏi.
Đồng chí cảnh sát nói: “Kể ra cũng thảm, con bé nhà họ gặp chuyện, bà ấy không chịu nổi kích động nên uống thuốc độc, chuyện từ nửa tháng trước rồi.”
Đêm đó, tại mộ của Trần Diễm Chi, chúng tôi tìm thấy Trịnh Cường nồng nặc mùi rượu bên cạnh một chiếc mô tô cũ nát.
19
Trịnh Cường gầy trơ xương, sắc mặt vàng vọt, râu ria lởm chởm, móng tay đầy bùn đất. Ngay cả một người ngoài như Trương Bân còn hận nhà họ Triệu thấu xương, huống chi là nạn nhân như Trịnh Cường.
Cho nên, lý do duy nhất khiến ông ta âm thầm trốn ở quê chính là đang âm mưu một cuộc trả thù điên cuồng. Vì xét về thâm thù lẫn tính ẩn nấp, ông ta thích hợp gây án hơn Trương Bân nhiều.
Tôi đoán cân nặng của ông ta chỉ khoảng 50-55kg. Tuy có chút chênh lệch với cân nặng hung thủ nhưng đã rất gần rồi.
“Chúng tôi muốn tìm hiểu về cái chết của gia đình Triệu Tiểu Cầm.”
Tại nhà Trịnh Cường, chúng tôi bắt đầu cuộc đối thoại trực tiếp. Hai đồng nghiệp của tôi đứng canh ở cửa. Trịnh Cường tiếp tục gẩy bùn trong móng tay: “Hỏi đi, biết gì tôi sẽ nói hết.”
Thấy chỉ còn hai chúng tôi, Trịnh Cường đứng dậy định rót nước. Trong lúc ông ta bận rộn, tôi mới mở lời: “Bà Lưu Bạch Linh là do ông giết phải không?”
“Không phải.” Trịnh Cường phủ nhận.
Câu trả lời này nằm ngoài dự kiến của tôi. Nhưng câu tiếp theo của ông ta khiến tôi nổi da gà:
“Là Lưu Bạch Linh nhất quyết muốn chết, bà ta nói chồng và con gái đều chết cả rồi, bà ta sống một mình cũng chẳng nghĩa lý gì, nên tôi tiện tay thành toàn cho bà ta luôn.”
Lưu Bạch Linh tham tiền, mù luật, nóng nảy, nhưng bảo bà ta nhất quyết đòi chết thì tuyệt đối không thể. Sau đó Trịnh Cường mô tả sơ qua quá trình giết Lưu Bạch Linh.
Ông ta nói mình đi bằng mô tô, giết người xong lập tức quay về. Khi chúng tôi đến, ông ta thấy đèn cảnh sát nên đã đổ rất nhiều rượu lên người để át mùi máu, rồi lái xe ra mộ.
“Chuyện này không liên quan đến Trương Bân. Tôi đã kể cho nó nghe những việc tôi làm, đe dọa nó nếu nói ra tôi sẽ giết nó, rồi nhờ nó chăm sóc Tiểu Quyên. Thằng bé Tiểu Bân đó rất có nghĩa khí.”
Ông ta giải thích tại sao Trương Bân lại nắm rõ quá trình gây án đến vậy.
Vậy hung thủ thực sự là Trịnh Cường, còn Trương Bân chỉ là “bom khói” tung hỏa mù.
“Có thể bắt tôi được rồi, tôi thay trời hành đạo, anh trừ hại cho dân.”
Ông ta đưa hai tay ra. Tôi không động đậy, lão Hàn bước vào còng tay ông ta lại. Lão Hàn dẫn người đi trước, tôi đi cuối cùng, ánh mắt dừng lại trên bàn ăn nhà Trịnh Cường, ở đó có 2 bộ bát đũa.
20
Trong phòng thẩm vấn, Trịnh Cường rất kích động. Tôi biết rằng cho đến giờ chúng tôi vẫn chưa tìm thấy bằng chứng đanh thép nhất để định tội tất cả bọn họ, vì vẫn chưa tìm thấy hung khí thực sự.
Mà Trịnh Cường thì nhất quyết không nói hung khí ở đâu.
“Ông sống một mình, sao trên bàn lại có 2 bộ bát đũa?”
Trịnh Cường đáp: “Tối nay có một người bạn cũ đến chơi.”
Tôi hỏi: “Ông không nhắn nhủ gì cho Trịnh Quyên sao?”
Ông ta nói: “Có một người cha là kẻ giết người như tôi, đến bản thân mình còn giáo dục không xong, lấy tư cách gì mà dạy bảo hay bảo vệ con gái?
Thế giới này không thiếu những người cha như tôi, và cũng không thiếu cái loại nhà như nhà Triệu Tiểu Cầm.”
Tôi không hiểu ý ông ta là gì. Nhưng đồng nghiệp của tôi đã mang đến một tin tức bất ngờ: “Chiếc mô tô Trịnh Cường để lại ở nghĩa địa đã hỏng từ lâu, hoàn toàn không thể đi được.”
Vậy là Trịnh Cường nói dối. Ông ta không hề đi mô tô đi giết người. Vậy ông ta giải quyết vấn đề giao thông bằng cách nào? Hay Trịnh Cường cũng đang làm chúng tôi rối trí?
21
Trương Bân, Trịnh Cường, Trịnh Quyên, cả ba dường như đều không giết người, nhưng họ đều liên quan đến “giết người”. Giữa họ dường như đang cố che giấu điều gì đó.
Nhìn vào sơ đồ quan hệ nhân vật, tôi chợt nhận ra thiếu một người: Trần Diễm Chi. Nhưng bà ta đã chết. Vụ án dường như rơi vào vòng lặp bế tắc.
Lão Hàn cũng nhận ra vấn đề: “Đội trưởng Mã, từ chuỗi vụ án mạng này không khó để thấy hung thủ nằm trong số Trịnh Cường, Trịnh Quyên, Trương Bân hoặc Trình Tử Hoa. Người khác không có thâm thù và động cơ sâu sắc đến thế.
Nhưng hiện tại mỗi người đều có nghi vấn nhưng lại thiếu đi mắt xích then chốt. Thủ pháp của họ tuy không phải không có kẽ hở nhưng cực kỳ chặt chẽ.
Với chỉ số thông minh của Trịnh Cường hay Trương Bân, rõ ràng họ không có bộ não để dàn xếp cục diện này.”
“Ý anh là Trịnh Cường và những người khác chỉ là người thực thi, còn người thực sự bày mưu là kẻ khác?”
Và kẻ có bộ não này, lại nhận được sự tin tưởng tuyệt đối của họ, đồng thời có thể thu hút sự chú ý của cảnh sát vào thời điểm mấu chốt, cái tên đó đã quá rõ ràng.
Lúc này, lão Hàn nhận được một cuộc điện thoại. Sau đó anh ta nói với tôi một thông tin quan trọng:
“Mới tra được từ hàng xóm của Trịnh Quyên, cả Trịnh Quyên và Trương Bân đều đã biết lái xe tải thùng từ năm ngoái rồi. Vậy thân phận của hung thủ…”
Tôi nhìn lão Hàn, thốt lên: “Trịnh Quyên.”
22
Trước đó chúng tôi đã đi vào sai lầm khi giả định Trịnh Quyên trực tiếp ra tay giết người. Nhưng rõ ràng, cô ấy đóng vai trò quân sư.
Chúng tôi thử đứng ở góc độ của Trịnh Quyên để bày binh bố trận.
Đầu tiên, Trình Tử Hoa cung cấp bằng chứng ngoại phạm cho Trịnh Quyên, đồng thời đóng vai trò tài xế.
Trương Bân cung cấp xe tải, Trịnh Cường cung cấp bảo đảm hậu cần. Họ nắm rõ từng khâu gây án và từng chi tiết giết người.
Nhưng chúng tôi không có bằng chứng đanh thép nhất để định tội họ. Mọi bằng chứng đều bị phân tán sang người khác.
Trương Bân nói cậu ta giết Triệu Tiểu Cầm và Triệu Kế Văn, nhưng chúng tôi không có bằng chứng cậu ta có mặt tại hiện trường. Chỉ một dấu giày không vân là không đủ, và chân Trương Bân cũng không phải size 38.
Trịnh Cường nói ông ta giết Lưu Bạch Linh, nhưng ông ta không thể đi từ Trịnh Gia Bình đến khu biệt thự ở Tân Hải được.
Dù có đến trước, ông ta cũng không thể dự đoán thời gian Lưu Bạch Linh quay về, càng không có điều kiện quay về nhanh chóng sau khi giết người.
Mỗi người họ đều có bằng chứng ngoại phạm không thể lật ngược. Tôi có thể bắt giữ từng người, nhưng không thể định tội giết người.
Nói cách khác, là thiếu chứng cứ. Đây là một vụ án không bằng chứng. Nhưng vụ án này nhất định cần một hung thủ.
23
Phải có người chịu trách nhiệm cho mạng sống của ba người nhà họ Triệu.
Rất nhanh, chúng tôi đợi được một “hung thủ” bất ngờ khác: Trình Tử Hoa.
“Người là do tôi giết.”
Tất cả chúng tôi đều sững sờ, lại chuyện gì nữa đây?
Trong phòng thẩm vấn, Trình Tử Hoa khai báo toàn bộ quá trình giết người một cách tỉ mỉ, chi tiết đến từng động tác, khớp đến từng phút.
Từ giết Triệu Tiểu Cầm đến giết Lưu Bạch Linh, đều là cậu ta. Hung khí và quần áo dính máu được chúng tôi tìm thấy trong mộ của Trần Diễm Chi.
Trình Tử Hoa “sa lưới”. Chờ đợi cậu ta khả năng cao là án tử hình.
Người chết thì đã chết, người sống vẫn phải tiếp tục sống. Gia đình ba người nhà họ Triệu đã chết sạch, người thân cũng chẳng buồn để tâm hung thủ thực sự là ai, họ chỉ quan tâm đến khối tài sản hàng chục triệu tệ của Triệu Kế Văn.
Hành vi tranh giành gia sản điên cuồng của đám thân thích đã vô tình làm loãng dư luận về vụ án.
Nửa năm sau, Trình Tử Hoa bị tuyên án tử hình.
Ngày thứ hai sau khi cậu ta bị tuyên án, tôi không kiềm chế được đã tìm Trương Bân.
“Tôi mời cậu đi tắm hơi.”
Cậu ta đồng ý. Hai chúng tôi “thành thật đối diện”.
“Bây giờ tôi không ghi âm, cũng không đứng ở tư cách cảnh sát, cậu nói cho tôi biết, Trịnh Quyên làm thế nào mà có thể rút lui an toàn sau khi giết người?”
Cậu ta nhìn tôi nghiêm túc, không trả lời.
“Để tôi đoán nhé.” Thấy cậu ta im lặng, tôi bắt đầu cuộc suy luận cuối cùng.
24
Sau khi bị làm nhục, cộng thêm những bất công mà nhà họ Trịnh phải chịu đựng từ nhà họ Triệu, ngọn lửa giận dữ trong lòng Trịnh Quyên đã bùng phát hoàn toàn.