Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
07.
Tôi thắng rồi.
Dù mất việc, mất sạch tiền tích lũy, còn gánh thêm một khoản nợ lớn.
Nhưng tôi vẫn sống, không phải ngồi tù, cũng không phải gánh món nợ hàng chục triệu.
Thế là đủ.
Tôi ghé vào một quán ăn nhỏ, gọi một bát mì nóng hổi.
Vừa ăn vừa rơi nước mắt.
Tôi cũng chẳng rõ mình khóc vì gì.
Vì tình yêu đã chết? Vì niềm tin tan vỡ? Hay vì bản thân vừa thoát chết?
Sau đó tôi nhanh chóng tìm được một công việc mới.
Ở một công ty logistics nhỏ, vẫn làm kiểm định chất lượng.
Cuộc sống vất vả, nhưng ít ra tôi thấy yên ổn.
Tạ Linh vẫn thỉnh thoảng gửi tin cho tôi.
Bởi đứa con trong bụng, bố mẹ Trần Minh Minh đặc biệt chăm lo cho cô ta.
Một tiếng “con dâu” ngọt xớt, bất cứ thứ gì Tạ Linh muốn, họ đều cố sức thỏa mãn.
Đến mức chẳng còn tâm trí quan tâm tới Trần Minh Minh đang ngồi tù.
“Trong lòng họ đã biết Minh Minh phế rồi, bây giờ chỉ còn tôi là chỗ dựa duy nhất của nhà họ Trần!”
“Tôi đang sống cuộc đời mà chị từng ao ước đấy, Tần Yên, chắc chị ghen tị lắm nhỉ?”
Cho đến gần ngày sinh, Tạ Linh mới chịu yên.
Nhưng chưa được bao lâu, mẹ Trần Minh Minh lại bất ngờ gọi cho tôi:
“Tần Yên! Tạ Linh sinh ra một đứa… đen thui! Nó bảo là do cô hãm hại!”
“Cô lập tức tới bệnh viện, phải cho nhà chúng tôi một lời giải thích!”
Đen thui?
Một ý nghĩ điên cuồng nảy lên trong đầu tôi.
Tôi vội bắt taxi đến bệnh viện.
Vừa lên đến tầng sản khoa, đã nghe tiếng cãi vã kịch liệt vọng ra từ cuối hành lang.
“Con tiện nhân không biết xấu hổ!” – tiếng gào thét the thé của mẹ Trần Minh Minh.
“Nhà họ Trần chúng tao tạo nghiệt gì mà rước phải thứ rác rưởi như mày!”
“Con tao còn đang chịu khổ trong tù, mày ở ngoài lại đi ngoại tình!”
“Nói! Đứa nhãi đen kia là con ai?!”
Ngay sau đó là giọng phản bác yếu ớt nhưng sắc nhọn của Tạ Linh:
“Tôi không ngoại tình!”
“Nó chính là con của Minh Minh! Là huyết mạch nhà họ Trần!”
“Đồ nói dối!” – cha Trần Minh Minh cũng gầm lên.
“Tổ tiên tám đời nhà ta đều là người Hán thuần! Sao có thể sinh ra một đứa da đen!”
“Cô tưởng chúng tôi ngu chắc?!”
Tôi tựa vào tường, nghe màn kịch nực cười ấy, chỉ thấy buồn cười.
Cửa phòng bệnh bỗng bật mở.
Mẹ Trần Minh Minh lao ra, nước mắt đầy mặt, dáng vẻ cuồng loạn.
Vừa thấy tôi, bà ta sững người, rồi như điên dại mà nhào tới:
“Là mày! Tần Yên! Là con tiện nhân này!”
“Chính mày hãm hại nhà tao! Chính mày!”
“Có phải mày nguyền rủa Minh Minh, nên Tạ Linh mới đẻ ra cái giống quỷ quái này không?!”
Bà ta đẩy mạnh, khiến tôi loạng choạng đập lưng vào tường.
Bác sĩ và y tá vội chạy đến lôi bà ta ra.
Tôi đẩy đám người, bước vào phòng bệnh.
Tạ Linh nằm trên giường, sắc mặt nhợt nhạt, tóc tai rối bời.
Thấy tôi thật sự xuất hiện, ánh mắt cô ta thoáng lộ vẻ hoảng sợ.
Đứa bé sơ sinh nằm trong cũi cạnh đó.
Nhỏ xíu, nhăn nheo, làn da nâu sẫm, y như màu socola.
Rất khỏe mạnh, nhưng… đặc biệt đến mức khó tin.
“Thế nào?”
Tôi bước lại gần, nhìn xuống cô ta.
“Không nhận ra à?”
Tạ Linh cắn môi, im lặng.
“Đứa bé rất đáng yêu.” – tôi cúi nhìn.
“Chỉ có điều… màu da, không giống Trần Minh Minh lắm.”
“Cô nói bậy!” – Tạ Linh đột nhiên kích động.
“Nó chính là con của Minh Minh! Chính là!”
“Thật sao?” – tôi bật cười.
“Thế thì thú vị đấy.”
“Người mà Trần Minh Minh khát khao có được, đến mức giet vợ cũng cam… ‘người thừa kế’ ấy.”
“Rốt cuộc lại là một… đứa con lai?”
“Không phải!” – Tạ Linh hoàn toàn mất kiểm soát, chộp lấy gối trên giường ném về phía tôi.
“Tôi nói cho cô biết, cho dù là con lai da đen thì đã sao?!”
“Đó cũng là gen đỉnh cấp! Còn hơn loại đàn bà không sinh nổi như cô cả trăm lần!”
Câu nói ấy khiến căn phòng lập tức rơi vào im lặng.
Cha mẹ Trần Minh Minh như bị sét đánh, chết lặng tại chỗ.
Gen đỉnh cấp.
Cụm từ quen thuộc đến mức khiến tôi rùng mình.
Tôi chợt nhớ ra –
Thứ hàng trị giá hai trăm triệu, từ tay “tù trưởng châu Phi”, được ca ngợi là gen trăm năm có một.
Tôi nhìn chằm chằm Tạ Linh, trong đầu hiện lên một suy đoán vừa nực cười vừa khủng khiếp.
“Tạ Linh.” – giọng tôi run run.
“Hồi đi công tác châu Phi, tiếp xúc với tù trưởng kia… là cô và Trần Minh Minh, đúng không?”
Cơ thể Tạ Linh chợt cứng đờ.
Ánh mắt bắt đầu trốn tránh, gương mặt càng lúc càng tái nhợt.
“Tôi… tôi không hiểu cô nói gì…”
“Cô hiểu.” – tôi gằn từng chữ.
“Lúc nhập kho, tôi đã kiểm tra sổ giao nhận.”
“Có chữ ký của hai người.”
“Cô và Trần Minh Minh không chỉ là người tiếp xúc, mà còn trực tiếp hộ tống hàng hóa.”
“Từ châu Phi cho đến tận kho lạnh của công ty.”
“Cả hai chính là những người duy nhất từng tiếp xúc trực tiếp với tù trưởng.”
Cha Trần Minh Minh dường như cũng nhận ra điều gì.
Ông run rẩy chỉ tay vào Tạ Linh:
“Cô… cô đúng là… không còn liêm sỉ…”
Tạ Linh hoàn toàn hoảng loạn.
Cô ta gượng ngồi dậy, nói năng lắp bắp:
“Không phải! Không phải như mọi người nghĩ!”
“Tôi chỉ là… chỉ là thấy tù trưởng đó quá mạnh mẽ!”
“Mọi người đều nói gen của ông ta trăm năm mới có một lần xuất hiện!”
“Tôi… tôi cũng muốn có được một chút…”
“Tôi nghĩ, nếu con của chúng tôi mà có chút gen đỉnh cấp đó…”
“Thì Minh Minh chắc chắn sẽ vui mừng…”
“Tôi không ngờ… không ngờ lại thành thế này…”
“Tôi chỉ nghĩ nó sẽ thông minh hơn, khỏe mạnh hơn thôi…”
“Ai mà biết… lại sinh ra da đen chứ…”
Lời thú nhận ấy như quả bom nổ tung trong phòng bệnh.
Mọi người chet lặng.
Mẹ Trần Minh Minh trợn mắt, ngã ngửa bất tỉnh.
Cha hắn ôm ngực, ngồi phệt xuống đất, thở dốc từng hơi.
Còn tôi, nhìn cảnh bi hài ấy, cuối cùng bật cười thành tiếng.
Cười đến chảy cả nước mắt.
Báo ứng.
Đây đúng là báo ứng chuẩn xác và trớ trêu nhất thế gian.
Trần Minh Minh vì cái gọi là “gen đỉnh cấp” mà bỏ tôi, mưu tính với tôi, thậm chí muốn giet tôi.
08.
Hắn tưởng mình nắm được cả thế giới.
Nhưng rốt cuộc, hắn chỉ là kẻ nuôi con cho người khác suốt chín tháng.
Mà người đó lại chính là kẻ hắn khinh thường nhất – tù trưởng châu Phi “man rợ” và “lạc hậu” trong mắt hắn.
Đứa “người thừa kế” mà hắn khao khát, ngay từ đầu đã chẳng liên quan gì đến hắn.
Chốn “ôn nhu hương” mà hắn mơ tưởng, chỉ là ảo vọng ngu ngốc của một người đàn bà tham lam.
Cả đời hắn.
Sự kiêu ngạo của hắn.
Tất cả, tất thảy…
Đều biến thành một trò cười.
Anh Minh Minh biết chuyện này khi còn trong tù.
Luật sư của hắn, trong một lần gặp mặt, đã nói cho hắn nghe.
Tôi không biết lúc đó hắn có vẻ mặt thế nào.
Chỉ biết rằng, từ ngày ấy, hắn liền phát điên.
Hắn bắt đầu không ngừng công kích người khác trong tù, gặp ai cũng lao vào cắn.
Miệng hắn vĩnh viễn chỉ lặp đi lặp lại một câu:
“Con trai của tao…”
Về sau, hắn bị giám định là tâm thần phân liệt, từ nhà tù chuyển vào bệnh viện tâm thần.
Nhà họ Trần, hoàn toàn sụp đổ.
Cha Trần vì cú sốc quá lớn mà bị đột quỵ, nửa người liệt.
Mẹ Trần không chịu nổi đả kích, cả ngày chỉ biết khóc, gặp ai cũng mắng rằng Tần Yên là sao chổi, còn Tạ Linh là hồ ly tinh.
Còn Tạ Linh, sau trò hề ở bệnh viện, liền bị nhà họ Trần đuổi đi.
Cô ta không có công việc, không có tiền, lại còn phải nuôi một đứa bé đỏ hỏn.
Cô ta muốn vứt bỏ đứa bé, nhưng không dám.
Cô ta muốn đi tìm cha ruột của đứa bé, nhưng ngay cả tên của vị tù trưởng kia cũng không biết.
Cô ta từng tìm đến tôi một lần.
Bế đứa trẻ da đen trong lòng, quỳ trước cửa nhà tôi, cầu xin tôi tha thứ, cầu xin tôi cho vay tiền.
“Chị Yên, em sai rồi, em thật sự sai rồi.
Chị nhìn đứa bé này mà giúp em với.
Nó cũng là một sinh mạng mà…”
Tôi nhìn đứa trẻ đang ngủ yên trong lòng cô ta.
Nó vô tội.
Nhưng sự ngu dốt và tham lam của người mẹ, đã định sẵn bi kịch cả đời cho nó.
Tôi không mềm lòng.
Tôi chỉ bình thản nói với cô ta:
“Hồi đó, khi các người nhốt tôi trong kho đông lạnh, có từng nghĩ rằng tôi cũng là một sinh mạng không?”
Tôi đóng sập cửa.
Ngoài cửa, là tiếng khóc tuyệt vọng của cô ta.
Sau đó, tôi không bao giờ gặp lại cô ta nữa.
Nghe nói, cô ta bế con đi đến một thành phố nhỏ ở miền Nam.
Dựa vào những công việc lặt vặt và khoản cứu tế ít ỏi, miễn cưỡng sống qua ngày.
Một năm sau, tôi dùng toàn bộ số tiền tích cóp được, cộng thêm vay mượn bạn bè, mở một công ty thương mại nhỏ.
Vẫn làm kiểm định chất lượng, nhưng lần này, tôi làm cho chính mình.
Về phần bà Trương, cuộc sống của bà ta cũng chẳng khá khẩm.
Chuyện trốn thuế cuối cùng vẫn bị phanh phui.
Công ty bị phạt đến điêu đứng, danh tiếng cũng hoàn toàn bại hoại.
Còn thứ mà bà ta đặt nhiều kỳ vọng – “AF-001”, khi tiến hành thụ tinh nhân tạo, bị phát hiện do một sai sót cực nhỏ trong quá trình rã đông, đã hoàn toàn mất đi hoạt tính.
Hai trăm triệu của bà ta, đổi lại chỉ là một ống dịch vô dụng.
Kế hoạch truyền nhân, tan thành mây khói.
Lại một Trung thu nữa.
Tôi một mình ngồi trong văn phòng của công ty mới.
Ngoài cửa sổ là muôn ngàn ánh đèn, ánh trăng như nước.
Tôi đứng dậy, bước ra bên cửa sổ.
Ngẩng nhìn vầng trăng tròn trên trời, tôi hít sâu một hơi.
Trong không khí, không còn cái lạnh buốt của kho đông lạnh, cũng không còn mùi khói nồng nặc.
Chỉ còn tự do và khởi đầu mới.
Cuộc đời tôi, cũng giống như vầng trăng kia.
Dù từng bị mây đen che phủ.
Nhưng cuối cùng, vẫn sẽ lại sáng trong, viên mãn.
HOÀN