Chương 1
“Từ Tiểu Nhu, camera cho thấy cô đã đặt đứa con trai đang ngủ say vào xe đẩy, đẩy đến một góc chữ U cách xa đám đông, lúc đó là 10 giờ 35 phút trưa, đúng không?”
Trong phòng thẩm vấn, cảnh sát Cổ – người phụ trách vụ án này đang nhìn tôi.
Ánh mắt anh ta rất phức tạp, vừa có sự đồng cảm vừa có sự hoài nghi.
Lúc này, tôi đang chìm đắm trong nỗi đau mất con khôn nguôi.
Cảm thấy cả người như bị rút cạn, chỉ còn trái tim đang đau nhói nhắc nhở rằng mình vẫn còn sống.
Tôi vẫn không tài nào tin nổi.
Mới giây trước, cục cưng thơm tho mềm mại còn ngủ say trong lòng tôi.
Chớp mắt một cái, đã biến thành một cái xác lạnh lẽo.
“Từ Tiểu Nhu, tôi biết bây giờ cô rất đau buồn nhưng chúng ta phải nhanh ch.óng làm rõ sự thật, mới không để bảo bối phải c.h.ế.t oan, đúng không?”
Hai chữ “sự thật” nện mạnh vào tai tôi, cũng lôi tuột tôi ra khỏi nỗi thống khổ tuyệt vọng.
Đúng! Tôi không thể để con trai mình c.h.ế.t oan!
Sự thật là gì?
Rốt cuộc là ai lại nhẫn tâm sát hại một đứa trẻ sơ sinh như vậy?
“Phải…”
Tôi gật đầu một cách yếu ớt, tim lại thắt lại đau đớn.
“Chúng tôi dự định đúng 12 giờ sẽ khai tiệc, lúc đó chắc là hơn 10 giờ, sau khi mẹ chồng cho con uống sữa bột xong thì giao đứa trẻ đang ngủ say cho tôi, tôi đặt con vào xe đẩy, đẩy đến góc chữ U đó… sau đó tiếp tục đi tiếp đón khách khứa…”
Tôi uống ực ực mấy ngụm nước, cảm thấy hô hấp ngày càng khó khăn.
Tôi không dám hồi tưởng lại cảnh tượng kinh hoàng đó nữa, nhưng lại không thể không hồi tưởng.
“Khoảng 20 phút sau, tôi cảm thấy xung quanh rất ồn ào, muốn đến góc đó nghỉ ngơi một chút, sẵn tiện trông con luôn…”
“Camera cho thấy, sau khi cô đi vào góc đó, đã ở lại ít nhất 15 phút, góc đó là điểm mù của camera, cô làm gì ở trong đó?”
“Tôi đã nói rồi, tôi cảm thấy rất ồn mà cũng thấy vừa mệt vừa buồn ngủ nên ngồi đó chợp mắt một lát…”
“Con trai cô lúc đó còn sống không?” Cảnh sát Cổ vô thức cao giọng.
Tôi điên cuồng tìm kiếm trong ký ức, cuối cùng đành bất lực lắc đầu: “Tôi… tôi không biết lúc đó thằng bé còn sống hay không, lúc đó thằng bé đang đắp chăn, trông như đang ngủ say…”
“Có hơi thở không?” Cảnh sát Cổ truy vấn.
“Tôi không biết, tôi không dùng tay để kiểm tra, tôi…”
“Cho nên cô đã ở đó ít nhất 15 phút mà lại hoàn toàn không biết đứa trẻ còn sống hay đã c.h.ế.t?”
Cảnh sát Cổ gõ tay xuống bàn, tiếp tục truy vấn.
Tôi điên cuồng lắc đầu, nước mắt nước mũi tuôn ra theo nhịp rung.
Sự hối hận vô tận lan tỏa trong lòng tôi.
Nếu lúc đó tôi chịu nhìn một cái hoặc trực tiếp ôm con vào lòng thì có phải mọi chuyện đã khác rồi không?
Nếu tôi nghe lời chồng, cứ tổ chức tiệc đầy tháng ở nhà, không đến cái khách sạn có cấu trúc kỳ quái này thì có phải mọi chuyện đã không xảy ra không?
“Được rồi, chúng ta tiếp tục câu hỏi tiếp theo.”
Cảnh sát Cổ đưa cho tôi mấy tờ khăn giấy, ánh mắt nhìn tôi cũng ngày càng phức tạp hơn.
“Cô đặt đứa bé vào góc đó lúc 10 giờ 35 phút rồi rời đi, từ 10 giờ 55 phút đến 11 giờ 10 phút, cô vẫn luôn ở trong góc đó, và rời đi sau 11 giờ 10 phút. Khoảng 11 giờ 35 phút, cô lại đến góc đó một lần nữa, thì phát hiện đứa trẻ đã c.h.ế.t?”
Cảnh sát Cổ vừa dứt lời, cả người tôi bắt đầu run rẩy.
Cảnh tượng đáng sợ kia lại từ từ hiện ra trước mắt tôi…
“Tôi thấy thằng bé vẫn đang ngủ, định bế con lên, ai ngờ… ai ngờ thằng bé đã tắt thở… trên cổ còn có vết bầm…”
Cuối cùng tôi không nhịn được nữa, gào khóc nức nở.
“Nơi đó là góc c.h.ế.t, bốn phía đều là tường, ngoài cô ra, không có bất kỳ ai tiếp cận, cô có chắc chắn lúc đặt đứa trẻ vào xe đẩy, thằng bé còn sống không?”
“Thằng bé còn sống, lúc tôi đặt xuống, thằng bé còn cử động, lúc đó trên cổ cũng không có vết bầm, mẹ chồng tôi cũng ở bên cạnh, còn nựng má thằng bé nữa.”
“Vậy nên vẫn là câu nói đó, trong khoảng thời gian từ lúc con trai cô ngủ cho đến khi t.ử vong, người duy nhất từng tiếp cận thằng bé, chỉ có cô.”
“Cô giải thích thế nào đây?”
“Không có giải thích gì cả! Tôi tuyệt đối không bao giờ hại con trai mình! Tuyệt đối không!”
Tôi dùng hết sức bình sinh gào lên câu nói đó.
Tôi trừng mắt nhìn cảnh sát Cổ, cảnh sát Cổ cũng chống tay lên bàn, nhìn tôi chằm chằm.
Lát sau, anh ta nói một câu đ.â.m trúng tim tôi.
“Từ Tiểu Nhu, nghe nói lúc m.a.n.g t.h.a.i cô từng bị trầm cảm và từng có hành vi tự làm hại bản thân?”
Trầm cảm…
Suy nghĩ của tôi rơi vào đoạn ký ức không muốn nhìn lại đó.
Đúng vậy.
Hồi cuối t.h.a.i kỳ, tôi phát hiện chồng mình là La Kiêu hóa ra đã ngoại tình.
Tôi đòi ly hôn, cảm xúc của cả người đều sụp đổ.
La Kiêu không muốn ly hôn, anh ta quỳ dưới đất cầu xin tôi, liên tục tự tát vào mặt mình.
Cuối cùng chúng tôi đã làm hòa.
Sau khi sinh, thỉnh thoảng nhớ lại cái dằm này, lòng tôi vẫn thầm đau nhói.
Nhưng t.h.u.ố.c men và đứa con trai đáng yêu đã chữa lành cho tôi.
Con trai chính là sức mạnh và chỗ dựa để tôi tái sinh.
Tôi thương con còn không hết, sao có thể ra tay hại con?
“Phải… tôi từng bị trầm cảm nhưng đã khỏi rồi!”
Tôi thoát ra khỏi ký ức, trả lời một cách thẫn thờ.
“Ngày tổ chức tiệc đầy tháng rất ồn ào, tâm trạng cô rất bực bội, thế là cô đi vào góc để trốn tránh, trong 15 phút trốn ở đó, tại cái góc mà camera không quay tới được, rốt cuộc cô đã làm gì?”
Cảnh sát Cổ lại đưa ra câu hỏi này.
“Tôi đã nói rồi, tôi rất buồn ngủ và mệt nên ngồi đó nghỉ ngơi.”
Tôi đập bàn, gào lên trong tiếng khóc.
Đây là lần thứ ba tôi trả lời câu hỏi này rồi.
Nhưng cảnh sát Cổ cứ hỏi đi hỏi lại, chứng tỏ anh ta hoàn toàn không tin.
“Liệu có khi nào cô đã làm chuyện tổn thương con trai mình mà bản thân lại không ý thức được không?”
Quả nhiên, lời nói của cảnh sát Cổ lại như d.a.o, đ.â.m mạnh vào tôi.
“Tuyệt đối không có!” Tôi lại một lần nữa khẳng định chắc nịch.
Ánh mắt cảnh sát Cổ rơi xuống cổ tay tôi.
Ở đó có những vết sẹo chằng chịt.
Là do tôi tự dùng d.a.o rạch vào cổ tay lúc bị trầm cảm khi mang thai.
“Tôi tin là bệnh của cô đã đỡ nhiều rồi nhưng liệu có khả năng nào, khi cô chịu một kích động cực lớn, thần kinh của cô…”
“Không bao giờ! Không có bất kỳ khả năng nào, không có bất kỳ thứ gì có thể kích động tôi đi hại con mình cả!”
“Ví dụ như kẻ thứ ba trước đây, cô ta xuất hiện tại tiệc đầy tháng, nói với cô những lời khó nghe nào đó…”
Cảnh sát Cổ vẫn kiên trì không buông.
“Không có! Tôi vốn dĩ không biết tiểu tam đó là ai, lúc đó cũng chẳng có ai nói lời khó nghe gì với tôi cả, tôi…”
Đột nhiên, tôi cảm thấy tim mình nhảy dựng lên một cái, mắt tối sầm lại, không còn biết gì nữa.