Sẽ Không Buông Tay
Ba năm sau khi chia tay, tôi tình cờ gặp lại bạn trai cũ trong một cửa hàng mẹ và bé.
Anh ta trốn sau kệ sữa bột, nghe nhân viên bán hàng hỏi tôi: “Con nhà chị mấy tuổi rồi?”
Tôi đáp: “Sắp hai tuổi rưỡi.”
Lời tôi vừa dứt, kệ hàng bị người ta làm đổ.
Chu Húc đứng giữa mớ hỗn độn, hai tay run rẩy hỏi: “Là… là con của anh sao?”
01
Tôi không ngờ lại gặp Chu Húc ở đây.
Dù sao thì sau khi chia tay, chúng tôi chưa từng liên lạc lại lần nào.
Thỉnh thoảng tôi lướt thấy livestream họp báo của công ty Chu Húc, anh mặc vest chỉnh tề, đứng trên sân khấu thao thao bất tuyệt, hoàn toàn khác xa cậu thiếu niên trong ký ức của tôi.
Sau đó, tôi dần dần không còn để ý đến sản phẩm của công ty anh nữa.
Con người tên Chu Húc này cũng chậm rãi biến mất khỏi cuộc sống của tôi.
Cuối cùng, ngay cả ký ức cũng phai màu theo.
Đến mức khi Chu Húc đứng trước mặt tôi, tôi còn sững lại một chút.
Phải mất một lúc mới phản ứng lại.
À, hóa ra là người yêu cũ của tôi.
Mắt Chu Húc đỏ ngầu, sải bước đến trước mặt tôi, tay dùng sức ghì chặt lấy vai tôi, khàn giọng hỏi: “Là của anh, đúng không?”
“Chúng ta chia tay ba năm, em mang thai nửa năm, đứa trẻ sinh ra vừa đúng hai tuổi rưỡi!”
“Vì sao em không nói cho anh biết?”
Chu Húc đau đớn đến mức mặt mũi méo mó, nước mắt như vòi nước bị vặn tung, tràn xuống hai bên má không ngừng nghỉ.
“Xin lỗi, xin lỗi.”
“Anh không biết lúc đó em mang thai, thật ra sau khi chia tay với em xong anh đã hối hận rồi.”
“Nhưng anh sĩ diện quá, cứ chờ em cúi đầu trước, xin lỗi, bảo bối, tất cả đều là lỗi của anh, anh không ngờ em lại mang thai, anh đúng là không ra gì!”
Chu Húc vừa nói vừa đột nhiên giơ tay tát mạnh vào mặt mình một cái.