NỖI TIẾC NUỐI VIẾT MÃI KHÔNG HẾT
Đêm trước lễ cưới, tôi đã ngoại tình với người con gái mình thầm yêu suốt mười năm.
Khi ánh bình minh rơi xuống vũng máu kia, tôi biết mình xong rồi.
Sau đó, tôi bội ước, trước mặt họ hàng thân thích, hủy bỏ hôn lễ thế kỷ này.
Tất cả mọi người đều chờ đợi.
Chờ cái tát của vị hôn thê giáng thẳng lên mặt tôi.
Nhưng cô ấy chỉ bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy tôi.
“Chu Trầm, anh nhất định phải hạnh phúc.”
Khi ấy tôi hoàn toàn không biết…
Cái ôm vội vàng này lại trở thành thứ xa xỉ nhất mà suốt quãng đời còn lại của tôi sẽ không bao giờ chạm tới được nữa.